Thập Niên 80: Tiểu Cay Thê Được Kinh Thiếu Cưng Chiều Vô Hạn - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:30:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Tài Kinh Doanh

Nếu , cô nhất định sẽ phát hiện , điện thoại Cố Ngôn cho, là cùng một .

“Bác Cố, bác đến định ở bao lâu ạ?” Cố Mạn dời chiếc ghế đẩu nhỏ qua, cùng Cố Minh trò chuyện.

Cố Minh chút nỡ, ánh mắt về phía Cố Mạn càng tràn đầy sự yêu mến: “Hiếm khi đến một chuyến, bác ở thêm vài ngày, chỉ là phiền gia đình cháu .”

“Không phiền ạ, hiếm khi bác đến, cháu cũng nhân cơ hội dẫn bác chơi.” Cố Mạn mang vẻ mặt chân thành .

Nghe lời , Cố Minh coi như yên tâm .

Lại Cố Mạn đến là dịu dàng, mang dáng vẻ khí chất của khuê nữ nhà gia giáo, Cố Minh thật sự càng càng thích, càng càng giống con dâu của .

Mạn Mạn, bác bố cháu , cháu còn tiếp tục học? Đây là chuyện a, Kinh Thành một trường đại học, gọi là Kinh Đại, nếu cháu , Bác Cố hỏi giúp cháu nhé?”

Giọng điệu Cố Minh ôn hòa, là sự dịu dàng từng mặt Cố Ngôn.

“Kinh Đại ạ?” Cố Mạn kinh ngạc trợn tròn mắt.

Đây chính là học phủ nhất Hoa Quốc a!

Đời , bao nhiêu học sinh chen vỡ đầu cũng chỗ !

“Đa tạ ý của Bác Cố, cháu... cháu lẽ học nhanh như ạ.” Cố Mạn suy nghĩ cặn kẽ trả lời.

Cô vẫn kiếm tiền , đợi thời gian, sẽ từ từ bù đắp việc học.

, bây giờ đang là lúc kiếm tiền, nếu cô học , gánh nặng kiếm tiền đổ lên đầu một Lão Cố.

“Sao cũng cũng , nếu cháu đến, cứ với Bác Cố, Bác Cố sẽ sắp xếp thỏa thứ cho cháu.”

Cố Minh xong, giống như nghĩ đến điều gì, mang vẻ mặt trịnh trọng Cố Mạn , “Cháu a, đừng học theo Lão Cố, nghĩ chuyện phức tạp như .”

“Cái gì mà nợ với nợ, nếu thật sự tính toán, bố cháu, thì bác của hiện tại.”

“Bố cháu ông chính là ân nhân cứu mạng của bác a!”

“Tất cả những gì bác bây giờ, đều là dựa những gì bố cháu cho, cho nên, nếu gia đình cháu khó khăn gì, nhu cầu gì, cứ việc mở miệng với bác, ngàn vạn đừng khách sáo với bác, ?”

Cố Mạn xong, gật gật đầu: “Vâng, Bác Cố yên tâm, nếu cháu nhu cầu, chắc chắn sẽ tìm bác.”

Nghe xong lời của Cố Minh, Cố Mạn cũng coi như hiểu tại Vương Tú Anh cứ luôn hờn dỗi .

Chắc chắn là những lời khách sáo của Cố Minh, tưởng là thật, Lão Cố gật đầu đồng ý, nhận lấy xưởng dệt .

Cố Mạn cùng Cố Minh trò chuyện một lát, hai từ ẩm thực quê hương trò chuyện đến châm ngôn nhân sinh, từ châm ngôn nhân sinh, trò chuyện đến chuyện chung đại sự.

Ngay lúc Cố Minh chuẩn giới thiệu Cố Ngôn cho Cố Mạn, Vương Tú Anh bưng một bàn thức ăn từ trong bếp .

Một bàn thức ăn, mặn nhạt, phối hợp đồng đều , còn một nồi canh gà mái già, thể là ăn ngon nhất cả thôn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tieu-cay-the-duoc-kinh-thieu-cung-chieu-vo-han/chuong-120.html.]

“Bác Cố, bác mau rửa tay ăn cơm ạ.” Cố Mạn xới cơm xong, đưa cho Cố Minh.

Cố Minh nhận lấy, một bàn đầy ắp đồ ăn ngon, nụ bên khóe miệng từng hạ xuống: “Lão Cố a, tiểu t.ử phúc khí cạn nha.”

Trên bàn tuy sơn hào hải vị, nhưng thịt xông khói xào tỏi tây bóng nhẫy thơm phức, rau dại trộn chua ngọt thanh mát, canh gà nổi lềnh bềnh kỷ t.ử, là hương vị thiết thực mà quán ăn đắt tiền thành phố cũng ăn .

“Đó là đương nhiên, cơm cháu nấu ngon lắm, hơn nữa a, những món đều là đồ chúng cháu ăn ngày thường, hề vì bác đến mà đặc biệt chuẩn ạ.” Cố Mạn giải thích .

Nghe lời , sự yêu mến của Cố Minh dành cho Cố Mạn tăng thêm một phần.

Sự ứng phó kiêu ngạo siểm nịnh , sự chu đáo ủi lòng , giống cô gái nuôi lớn ở nông thôn?

Nhìn xem EQ , ánh mắt , thông minh bao, hiểu chuyện bao a!

Nếu ông một cô con gái như , mơ cũng sẽ tỉnh!

Lão Cố càng sống càng trẻ thế, hóa một cô con gái như a.”

Cố Minh ăn cơm, trêu ghẹo , “Con gái đúng là a, tri kỷ, ấm lòng, hiểu chuyện, giống thằng nhóc thối nhà , suốt ngày chỉ chọc tức !”

“Cậu xem xem, tóc bạc bên thái dương , đều là nó chọc tức mà đấy!”

Cố Mạn mím môi , đũa chuẩn xác gắp chiếc đùi gà bỏ bát Cố Minh: “Tục ngữ câu, hổ phụ sinh hổ t.ử, Bác Cố ưu tú như , con trai bác chắc chắn cũng ưu tú, cho nên a, bác đừng dìm hàng con trai bác nữa, bác khen thế cháu cũng chút ngại ngùng .”

“Bác Cố nếm thử xem, đây là gà nhà cháu tự nuôi, chắc là giống với ở Kinh Thành ạ.”

Cố Minh nhận lấy chiếc đùi gà to, cảm động đến mức nước mắt sắp chảy : “Thật đấy, Bác Cố dối , chỉ cháu là tri kỷ, còn gắp đùi gà to cho Bác Cố, thằng con trai nhà bác, đừng là đùi gà, cháu đói cả ngày ăn cơm, nó cũng chẳng thèm thấy.”

Thằng nhóc thối Cố Ngôn !

Có một ông bận rộn cả ngày ăn cơm, kết quả liền thấy Cố Ngôn tự ăn !

Nga

Thật là lương tâm!

Quả nhiên!

Con trai đúng là bằng con gái!

Hèn chi Lão Cố gả con gái cho con trai ông, nếu ông một cô con gái như , ông cũng nỡ gả!

Cùng lúc đó, nhà họ Lý.

Lý Kiến Quân và Lý Thiến về đến nhà, liền kịp chờ đợi mà ngoài bày sạp.

Tuy nhiên, hai rao hàng, cũng giới thiệu, bày cả một ngày, là hai bao tải rắn, lúc về vẫn là hai bao tải rắn.

Không chỉ , còn mang về ít tất rách.

Lý Thiến xổm mặt đất, ngón tay thon dài nhón lấy một đôi tất khách hàng xé xem qua.

 

 

Loading...