Xong việc, Phan Phó Tổng dẫn Tô Tầm xưởng, đích cùng một bên, giảng giải cốt lõi của nhà máy nhựa cho Tô Tầm.
Tô Tầm vẫn là đầu tiên ngành , quả thực hiểu. cô cũng cần hiểu kỹ thuật, quy trình đại khái là .
Cô phụ trách , Lý Ngọc Lập thì ở bên cạnh phụ trách ghi chép. Thỉnh thoảng đặt câu hỏi.
Cả buổi sáng đều bận rộn việc , Tô Tầm còn tưởng xem xong thì về nghỉ ngơi. Kết quả Phan Phó Tổng rời một lát liền tìm cô: "Ông Brown của chúng mời ngài dùng bữa."
Tô Tầm vẻ suy nghĩ: "Brown? Hơi quen tai nhỉ." Thật quen.
"Chính là Tổng giám đốc John Brown của chúng . Ngài là con trai thứ tư của ông chủ công ty chúng . Được sắp xếp đến đây phụ trách chi nhánh."
Tô Tầm : "Vậy xem ông Brown năng lực, sắp xếp đến đây khai phá sự nghiệp."
Phan Phó Tổng cố gắng che giấu vẻ mặt hổ.
Buổi trưa Tô Tầm ăn cơm ở một nhà hàng món Tây gần đó.
Cảm ơn kiếp khi ăn món Tây khá nhiều , công ty liên hoan cũng ăn món Tây khá nhiều. Cho nên Tô Tầm đối với nơi quả thật quen thuộc.
Tuy rằng một món ăn, nhưng đều hiểu rõ. Ông chủ là nước ngoài, cô lúc đó một lòng leo lên cao, tự nhiên tự học thành tài theo sở thích của .
Cho nên trò chuyện về đồ ăn ở đây với vị John Brown mập, chừng ba mươi tuổi mắt , dễ dàng.
So với cách gọi ông Brown, Tô Tầm cảm thấy John thuận miệng hơn. Cho nên cô chuẩn thiết lập tình bạn với đối phương, nhanh ch.óng đẩy nhanh cách gọi ông Brown thành John.
Ngoài cũng thông qua vị John để quen với chuyện trong vòng tròn của họ. Sau so bì bối cảnh, chắc chắn nỗ lực hòa nhập vòng tròn . Từ cơ sở leo lên, Tô Tầm leo từ cơ sở nữa. Có thể dựa ông nội, đương nhiên là dựa . Ông nội cô tuy cho cô quyền thừa kế, nhưng ông nội cô quả thực là ông nội cô, cũng tính là lừa nhỉ.
Lúc đầu, thái độ của John đối với Tô Tầm khá khách sáo. Còn mang theo vài phần cảm giác ưu việt bẩm sinh của . Nếu vì Tô Tầm là cổ đông công ty hợp tác, lẽ cũng chẳng tâm trí mời Tô Tầm ăn cơm.
Tô Tầm tự nhiên cũng thể hiện kiêu ngạo, đó phàn nàn món Tây chuẩn vị. Nhắc đến khách sạn nào đó từng ăn thì ngon hơn.
Điều gợi lên nỗi nhớ cuộc sống tươi trong quá khứ của John. Cảm thấy gợi lên sự cộng hưởng của .
John tò mò: "Cô Tô, tại cô về chứ? Cô cũng gia tộc sắp xếp đến đây."
Tô Tầm , vị John xác suất lớn là cảm thấy lưu đày, về nhà.
Chỗ còn đang khai phá, môi trường sống tự nhiên sánh bằng New York trụy lạc xa hoa . Hơn nữa lúc nước ngoài đều đ.á.n.h giá cao nơi , coi nơi như một thị trường lao động sản xuất vật tư, đó bán ngoài kiếm chênh lệch giá.
Cô kiêu ngạo : "Là con gái duy nhất trong nhà, sản nghiệp trong nhà đều cần thừa kế. Người nhà lo lắng kinh doanh, mời quản lý giúp quản lý sự nghiệp. cho rằng đây là một sự coi thường đối với . Cho nên nên một sự nghiệp để chứng minh bản . Vừa , về tìm , phát hiện thị trường Hoa Quốc rộng lớn, cho nên chuẩn ở đây nên một sự nghiệp, chứng minh năng lực của , đó mới tiếp quản diện sản nghiệp gia tộc."
John ở bên cạnh mà chua lòm. Anh nhiều chị em. Trong đó còn con riêng. Vì khá ngốc, nên sắp xếp đến đây. Cha cũng đ.á.n.h giá cao thị trường lắm, cái trúng chỉ là nhân công ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-than-thich-phao-hoi-tu-nuoc-ngoai-tro-ve/chuong-87.html.]
Ở đây chẳng vui chút nào, ăn uống ở đều bằng ở nhà!
Nghe bài phát biểu của cô con gái độc nhất đối diện, trong lòng chua đến mức nuốt trôi bít tết.
Tô Tầm hỏi: "Ông Brown, còn , định bao giờ về?"
Lần hổ .
John đỏ mặt: " chắc còn đợi một thời gian nữa."
Tô Tầm khách sáo : "Vậy về , mời ăn cơm. Có lẽ còn cơ hội hợp tác ăn."
Nghe lời , mắt John sáng lên, thế thì quá !
Cha chê , chẳng vì khá ngốc, kết bạn ? Nói bạn bè kết giao đều lung tung, đắn.
Nhìn xem, đây chẳng kết giao một bạn ?
"Ha ha, thế thì quá, việc ăn nhà chúng cũng nhiều lắm. Cơ hội hợp tác nhất định nhiều."
"Vậy , thế thì quá." Tô Tầm hỏi nhà họ đầu tư những ngành nào.
John kể như đếm gia bảo, đây là cách c.h.é.m gió ngày thường.
Anh , Tô Tầm đối diện và là cùng hội cùng thuyền, đợi c.h.é.m xong, cũng bắt đầu c.h.é.m. "Hai nhà chúng ngược quả thực nhiều sản nghiệp thể hợp tác. Ví dụ như đầu tư khách sạn của nhà chúng , nhà các xưởng nội thất..."
Sau đó John liền thấy Tô Tầm cũng kể như đếm gia bảo về những ngành nào thể hợp tác.
Nghe xong, d.a.o nĩa trong tay sắp bóp cong .
Nhiều hơn nhà , hơn nữa đối phương còn là thừa kế duy nhất. Duy nhất!
Lúc cảm giác ưu việt John tan thành mây khói. Trước mặt của cải, thứ khác đều là phù du. Quản là thế nào chứ, là tiền! Người nhiều tiền hơn .
"Cô Tô, cảm thấy cơ hội hợp tác của chúng nhiều như , đây thể là cuộc gặp gỡ do Thượng đế sắp đặt. Cô là bạn nhất quen ở Hoa Quốc." Tại là đầu tiên, đương nhiên là vì đó kết giao những bạn khác .
Tô Tầm : "Anh là bạn nước M đầu tiên quen khi đến Hoa Quốc."
"Thế thì quá. Đây là duyên phận." John kéo gần quan hệ với Tô Tầm.
Ăn cơm xong, John ân cần hơn nhiều. Ở đây, kết giao nhiều bạn bè, nhưng đều tính là thể chủ. Những thể chủ cũng bạn với , coi thường .