Cho nên đối với những quản lý cấp cao chắc chắn mặt ở đây, tiền quả thực là nhiều.
Thực Tô Tầm đây định đợi công ty đến lúc thể lên sàn, sẽ phân chia cổ phần nhân viên cho . Đến lúc đó, cũng coi như cùng công ty từ đến , công lao khổ lao. Đây là những gì nguyên lão nòng cốt xứng đáng nhận.
vì Hệ thống giữa đường chuyện lớn như , bên Tô Tầm kiếm một khoản lớn, mở rộng nhanh ch.óng. Điều dẫn đến việc những nguyên lão theo kịp bước chân mở rộng của Tô Tầm. Cống hiến và năng lực tạm thời đủ để trở thành cổ đông của công ty, cho nên Tô Tầm bỏ tiền thưởng cao để khen thưởng . Sau công ty chính thức lên sàn, sẽ dựa năng lực của từng để phân chia lượng cổ phần nhân viên nhất định.
Hiện tại tiền thưởng , còn nhiều hơn tiền chia từ cổ phần vốn định cho họ. Chỉ riêng doanh thu mà công ty thực phẩm Lão Đức Trang mang , là vô cùng nhiều .
Những mặt suy nghĩ nhiều như , dù cũng hạn mức tiền thưởng mà Tô Tầm đưa cho choáng váng .
Cảm giác bản sắp giàu to một đêm.
Mọi trong lòng lén tính toán, cảm thấy năm nay biểu hiện thế nào, thể chia bao nhiêu.
Mà Tưởng Mộc Thanh và Sở Vân Kiệt trong lòng cũng nóng rực, ngưỡng mộ.
Hai còn tính là quản lý cấp cao, là mới đến, đương nhiên cũng sẽ tham gia phân chia.
Đến muộn một bước chính là đến muộn một bước. Bỏ lỡ cơ hội cùng cam cộng khổ với Tô tổng, bỏ lỡ thời cơ công ty mới thành lập, thì định sẵn là nhiều đường hơn.
Có điều Tô tổng hào phóng, bất kể đạt đến độ cao nào, chắc chắn là xứng đáng với sự bỏ của . Cho nên hai cũng thầm lấy tinh thần, nỗ lực biểu hiện, tạo lợi nhuận cho công ty. Phấn đấu sớm ngày thể tham gia chia hoa hồng.
Đến lúc đó nhà lầu xe , cuộc sống tươi , đương nhiên là sẽ thiếu.
Đã hứa cho phần thưởng, Tô Tầm đương nhiên cũng yêu cầu nghiêm khắc với .
Công ty hiện nay cũng coi như đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, nhiều chú ý. Cho nên đều chú ý lời hành động của , đừng lấy danh nghĩa công ty ngoài cậy thế h.i.ế.p . Chèn ép công ty khác.
"Đối ngoại vẫn giữ sự khiêm tốn, chú trọng hòa khí. Bị bắt nạt đến đầu thì là chuyện khác."
Mấy lập tức đáp lời.
Giọng vang dội và chỉnh tề hơn bất cứ lúc nào.
Có thể tưởng tượng , uy lực của tiền thưởng lớn đến mức nào.
Sau khi dặn dò xong việc, Tô Tầm liền để tự bận rộn công việc. Đều là công tác về, đoán chừng công việc trong tay chậm trễ ít.
Lý Ngọc Lập ngược ở báo cáo riêng với Tô Tầm một việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-than-thich-phao-hoi-tu-nuoc-ngoai-tro-ve/chuong-818.html.]
Đây là chuyện tối qua khi cô gọi điện về chi nhánh công ty Hoa Trung hỏi thăm tình hình công ty, bên đó báo cáo cho cô.
"Trước đây chú ý đến xưởng nước ngọt Đại Giang, đó coi trọng nhà máy . Bởi vì bọn họ yêu thích trong các nhà máy đồ uống ở địa phương, cũng là uống nước ngọt của xưởng mà lớn lên. Nghĩ rằng xưởng nước ngọt như nếu đầu tư, nền tảng của đối phương, cộng thêm kênh bán hàng và quảng cáo của chúng , chắc chắn thể lớn."
Lý Ngọc Lập bảo: " lúc đó đối phương từ chối. Một là bản họ phát triển , phúc lợi hiệu quả đều khá. Hai là vì lo lắng vốn nước ngoài tham gia , sẽ bạc đãi nhân viên. vốn tưởng chuyện thành , kết quả đối phương chủ động liên hệ với chúng , hy vọng chúng thể đầu tư cho họ."
Tô Tầm : "Nguyên nhân là gì? Đã xảy biến cố gì ?"
Lý Ngọc Lập : "Là vì nhà máy đồ uống nước ngoài sắp tiến thị trường Hoa Quốc , tung tin mua một nhà máy đồ uống địa phương. Nước ngọt Đại Giang đương nhiên là từ chối, nhưng , họ thể từ chối, bởi vì Dương thị trưởng của Đông Châu bảo họ chấp nhận mua . Lý do là nhà máy đồ uống nước ngoài lịch sử lâu đời, thương hiệu lớn thế giới, khi tiến nhất định sẽ đ.á.n.h cho Đại Giang còn sức đ.á.n.h trả, cho nên thà rằng nhân lúc tình hình nhất đàm phán hợp tác, tranh thủ lợi ích nhiều nhất."
Tô Tầm: ...
Ở một khía cạnh nào đó, Dương thị trưởng lẽ cân nhắc nhiều hơn đến việc thương hiệu lớn nước ngoài Đông Châu mở xưởng, hiệu quả mang chắc chắn lớn hơn thương hiệu lâu đời ở địa phương.
Hơn nữa quá mức tin tưởng thương hiệu nước ngoài .
Tô Tầm tuy bản cũng là vốn nước ngoài, nhưng cô rốt cuộc cũng là Hoa Quốc, chỉ là khoác một lớp áo vốn nước ngoài mà thôi.
Cho nên cô việc vẫn giới hạn nhất định.
Người khác thì . Dù mục đích cuối cùng của là kiếm tiền. Chèn ép đối thủ, đó nâng cao bản , đây chính là thủ đoạn thương mại thường thấy.
Tô Tầm hỏi Lý Ngọc Lập: "Ý kiến của cô thế nào?"
Tô Tầm : "Đã là cô phụ trách dự án đầu tư ở Đông Châu, đây là dự án cô coi trọng, cô cứ thử xem ."
Tô Tầm đối với việc mua xưởng cũng quá thiết tha, còn về việc bảo vệ thương hiệu lâu đời, đây chỉ là thương hiệu nước ngọt địa phương, nhất định Tô Tầm bảo vệ. Những doanh nghiệp từng huy hoàng như , biến mất, quá nhiều.
Nếu bản Tô Tầm thể một thương hiệu đồ uống, cũng thể trở thành thương hiệu quốc dân.
lúc đầu trao cho Lý Ngọc Lập quyền hạn , Lý Ngọc Lập cũng đưa lý do đầu tư, Tô Tầm đương nhiên là vấn đề gì.
Còn về việc đầu tư ngành đồ uống trong tương lai, Tô Tầm cũng nhiều lựa chọn. Có điều nếu Lý Ngọc Lập thể mua thành công, thì bắt đầu từ nước ngọt Đại Giang cũng là một lựa chọn. Nếu thành công, cũng coi như một rèn luyện cô dành cho Lý Ngọc Lập.
" hy vọng cô dùng năng lực chuyên môn của cũng như những điều kiện hợp lý đưa để thúc đẩy vụ án ." Tô Tầm dặn dò.