", chúng việc cho họ Tần nữa."
"Vẫn là ông chủ , ông chủ còn quan hệ ở nước ngoài, thể cái gì đó xuất khẩu. Điều hơn Tần Hải Dương quản việc gì ?"
"Đây mới là ông chủ lớn thực sự."
Tôn Khánh Lai , "Nếu như , chuyện đó thống nhất. Đợi đến lúc đó và ông chủ Tần hủy hợp đồng, các sẽ theo . đầu tư , đề nghị là các đều đầu tư. Bên bà chủ Tô lấy bốn mươi phần trăm , ý của bà cũng là chia cho các ông chủ đầu tư khác. Bên chúng sáu mươi phần trăm chia một chút. Mọi đều đầu tư một ít."
"A, cái , chúng tiền." Nghe đề nghị của Tôn Khánh Lai, hoảng hốt. Chủ yếu là từng trải qua trận thế lớn như .
" , chúng tiền."
Tôn Khánh Lai , "Tô tổng bằng lòng cho chúng vay sáu mươi phần trăm tiền đầu tư. Vậy chúng cùng vay. Chúng chia cổ phần, đến lúc đó xem tỷ lệ của là bao nhiêu, coi như là vay bấy nhiêu. Sau dùng cổ tức để trả. nghĩ như , các đều là những cùng việc trong nhà máy, đều là bình thường nữa, cũng hy vọng dẫn cùng giàu. Bà chủ Tô để cổ đông lớn, liền mặt dày chiếm ba mươi phần trăm, ba mươi phần trăm còn , các chia. Xem xem bằng lòng đầu tư bao nhiêu."
Lời quả thực khiến một mặt phấn khích. Có thể việc cho chính , ai việc cho khác?
cũng lo lắng, kinh doanh lãi lỗ.
Làm việc cho ông chủ Tần thì lãi, nhưng bà chủ Tô xem đầu tư nhỏ, lỡ như lỗ thì ? Đầu tư là bỏ tiền, như Tôn cho ông chủ Tần bỏ một đồng nào. Mọi còn thể việc lười biếng. Thật sự đầu tư , đều liều mạng. Nếu nợ nần chồng chất cả đời trả hết.
Nói cho cùng tính toán cũng chỉ việc một năm.
Sự khác biệt giữa với hiện , khi đối mặt với những quyết định trọng đại, tầm và sự dũng cảm của là khác .
Tôn Khánh Lai liền để họ tự cân nhắc. chỉ một điểm, quyết định, nhà máy thật sự kiếm tiền, đầu tư ít đừng lúc đó suy nghĩ.
Cơ hội cho, can đảm đầu tư, kiếm ít cũng thể trách khác. Nếu thật sự còn , đội ngũ cũng loại đó . Chỉ thể nhận cổ tức, đến cả nhà máy cũng cho ở .
Lần hợp tác với Tần Hải Dương tuy thành công, nhưng Tôn Khánh Lai cũng rõ một bộ phận bên cạnh.
Có đáng tin cậy. Người như chỉ thể nhận lợi ích, thể chịu nhiều thiệt thòi. Nhận lợi ích còn thể ít hơn khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-than-thich-phao-hoi-tu-nuoc-ngoai-tro-ve/chuong-405.html.]
Tuy thể chịu thiệt, nhưng quá tính toán, cũng là chuyện .
Ví như đầu tư , Tô tổng cũng quản việc trong nhà máy, đến lúc đó chia bốn mươi phần trăm thu nhập, sẽ thoải mái?
Tôn Khánh Lai những lời khó , như loại khỏi đội ngũ, cũng trách ông.
Ông để tối về nhà cân nhắc, chuyện tạm thời đừng truyền ngoài, để tránh công nhân hoang mang. Nói với vợ , cũng để vợ giữ mồm giữ miệng. Đừng như chuyện phiếm. Chuyện thành, sớm hai đầu đều lợi.
May mà những thể việc bên ngoài , nhà cơ bản sẽ là gánh nặng. Nếu lúc đầu họ bôn ba bên ngoài cũng sẽ thuận lợi như .
Tôn Khánh Lai về nhà, vợ Trương Tú Hương cho hai đứa con ngủ . Hỏi ông hôm nay về muộn .
Tôn Khánh Lai liền kể chuyện hôm nay.
Trương Tú Hương cũng là một thông minh. Cha cô là bí thư chi bộ thôn, lúc đầu trúng Tôn Khánh Lai là gan cẩn thận, chắc chắn sẽ là một nhân vật, thế là bất kể nhà Tôn Khánh Lai nghèo, gả con gái cho ông. Sau Trương Tú Hương cũng tận dụng lợi thế từ nhỏ nhiều thấy nhiều, đưa một ý kiến cho Tôn Khánh Lai, hai cho cuộc sống ngày càng .
Lúc đầu Tần Hải Dương tìm Tôn Khánh Lai hợp tác, hai vợ chồng cũng bàn bạc cả đêm. Lúc đó Trương Tú Hương vẽ một chiếc bánh. Nói ông tự riêng, trông vẻ nhiều, nhưng chỉ là một cái bánh to bằng bàn tay mỗi chia một miếng, cũng bao nhiêu.
nếu một ông chủ giúp ông cái bánh to bằng cái nồi, trông vẻ ông ít, nhưng thực tế nhiều hơn. Hơn nữa kinh nghiệm học cũng khác.
Hai vợ chồng cùng chung quan điểm, thế là quyết định chuyện . Chỉ là hai vợ chồng thiệt thòi là ở chỗ từng thấy thế giới lớn. Thật sự coi Tần Hải Dương là ông chủ lớn, tưởng rằng thật sự kiến thức quan hệ, thể cái bánh lớn. Kết quả là cái bánh vẫn là một cái bánh nhỏ, còn chia cái bánh nhỏ cho Tần Hải Dương ăn phần lớn.
Lần quan niệm của Trương Tú Hương vẫn đổi
, nhưng cô nghiêm túc hỏi Tôn Khánh Lai, "Lần thật sự là một ông chủ lớn bản lĩnh chứ, đừng lừa."
" , đích hỏi thăm . Tô tổng quả thực đầu tư nhiều nhà máy. còn thấy tin tức về cô báo nữa, một ông chủ lớn để xin cô , tặng một mảnh đất trị giá một triệu cho cô . Cô còn thèm, sẽ dùng danh nghĩa của ông chủ đó để quyên góp."
"Trời ơi, đây mới là ông chủ lớn thực sự, một triệu bỏ , một gợn sóng. Lúc đầu Tần Hải Dương xây nhà máy, bỏ cũng chỉ hơn tám mươi vạn thôi." Trương Tú Hương lúc mới yên tâm, đến xưởng đồ chơi Tiểu Bảo Bối, "Anh , cảm thấy bà chủ Tô thật sự bản lĩnh. dẫn con tham gia cuộc thi, xem cái khí thế đó, là một ông chủ nhỏ thể tổ chức . Rất nhiều đơn vị đến tạo thanh thế cho họ, còn mời cả ngôi lớn đến biểu diễn. Một cuộc thi đồ chơi, tiền thưởng tính chắc cũng hai mươi vạn. Còn nhiều hơn cả cổ tức một năm của ."