Trời lạnh thế , dẫn một đám trẻ con dạo nhà máy, thật sự cần thiết. Hơn nữa cô quá nhiệt tình với những trẻ tuổi , cũng sẽ khiến nảy sinh suy nghĩ thể cần quá tôn trọng chị cả của đội ngũ là cô.
Thế thì .
Người dẫn đầu trong một đội ngũ nhất định đủ uy tín.
Buổi tối Tô Tầm chuẩn nghỉ ngơi, liền nhận điện thoại của Phó thị trưởng Lưu.
Phó thị trưởng Lưu lúc thật sự chút sốt ruột.
Phó thị trưởng Lưu : " Tô tổng quấy rầy, nhưng hiện giờ tỉnh mở miệng , bên phía cũng khó xử a."
Tô Tầm : " họ chỉ là bạn bè của , qua bên thăm mà thôi, cũng hoạt động thương mại. Chúng thể từ chối sự tiếp đãi của họ mà."
Cô tạm thời liên hệ với lãnh đạo tỉnh.
Bởi vì đây đoàn khảo sát thật sự, đây chỉ là đoàn khảo sát thế hệ thứ hai. Chút tiền tiêu vặt của đám con ông cháu cha, tỉnh lỵ chướng mắt.
Đầu tư của đơn vị cấp tỉnh, tuyệt đối chỉ vài chục vạn đô la Mỹ là thể coi trọng.
Tô Tầm cảm thấy lúc tiếp xúc với đơn vị cấp tỉnh, đạt hiệu quả cô mong .
Tỉnh lỵ cũng thể cho lợi ích gì quá lớn.
So với thành phố Đông Châu, cơ hội tiếp xúc với thương nhân nước ngoài của đơn vị cấp tỉnh lớn hơn nhiều. Người sẽ sự so sánh. Không đáng giá, mà nhận đãi ngộ gì đó, là chuyện thể nào. Không chỉ nhận đãi ngộ, còn sẽ khiến ấn tượng rằng thương nhân nước ngoài là cô cũng chỉ ở cái đẳng cấp thôi.
Phó thị trưởng Lưu Tô Tầm , trong lòng thầm vui mừng. Như , Cục Ngoại vụ tỉnh sẽ thể giành với họ nữa.
Thành phố Đông Châu là thành phố thủ phủ của tỉnh, chính quyền tỉnh cũng tọa lạc ở đây. Cho nên lãnh đạo thành phố Đông Châu thực áp lực lớn.
Chuyện cũng giống như việc mặt lãnh đạo , gì cũng lãnh đạo chằm chằm.
Lần đoàn khảo sát thương nhân nước ngoài đến cũng , mới chút động tĩnh, kinh động đến tỉnh . Gọi điện thoại qua ngóng, hơn nữa còn trực tiếp tiếp nhận. Đơn vị cấp tiếp quản công việc, chẳng lẽ đơn vị cấp còn thể từ chối ?
Cũng may Tô tổng kiên định a.
Phó thị trưởng Lưu ấn tượng hơn với Tô Tầm.
Vị Tô tổng tính tình tuy chút lớn, nhưng đôi khi tính tình lớn cũng cái lợi của tính tình lớn. Có chủ kiến a.
Phó thị trưởng Lưu : "Tô tổng đương nhiên là tự do, về mặt tự nhiên thể từ chối. Đã Tô tổng như , sẽ cô từ chối họ?"
Tô Tầm : "Vậy thì đa tạ Phó thị trưởng Lưu ."
Phó thị trưởng Lưu : "Nên nên , nếu nhu cầu gì, thể với thành phố Đông Châu bất cứ lúc nào."
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-than-thich-phao-hoi-tu-nuoc-ngoai-tro-ve/chuong-141.html.]
Sáng sớm, Bộ trưởng Hứa của Ban Tổ chức Tỉnh ủy xe riêng . Vừa , cảnh đường phố bên ngoài. Tuy đông, nhưng đường phố vẫn khá náo nhiệt.
Ông tâm trạng đang , liền thấy thư ký của là Tề Lỗi đang chuyện với một quần áo rách rưới.
Người nọ dường như kích động, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tề Lỗi buông, thậm chí còn một mực tư thế quỳ xuống. May mà Tề Lỗi ngăn nọ . Không để xảy hành vi khiến chỉ trích ngay cổng chính quyền tỉnh.
Dường như thấy tiếng xe, nọ đầu thoáng qua, vội vàng chạy mất. Chỉ để Tề Lỗi vẻ mặt lo lắng.
Bộ trưởng Hứa xuống xe, thẳng trong đại viện.
Đợi khi về đến văn phòng, Tề Lỗi đến văn phòng ông một bước, đang pha cho ông.
Ông nhíu mày hỏi: "Tiểu Tề , ở cổng lớn nãy là ai thế?"
Bộ trưởng Hứa chỉ sợ tìm Tề Lỗi việc, hỏng danh tiếng của .
Tề Lỗi vẻ mặt khó xử. Cậu tướng mạo ôn hòa, tỏ dáng vẻ thật thà đáng tin cậy. Đây cũng là điểm khiến Bộ trưởng Hứa coi trọng, lúc đầu chọn thư ký cũng một phần nguyên nhân . Nếu một kinh nghiệm việc gì, mà chọn thư ký của ông, chuyện đó cũng là thể nào. Cho dù là sinh viên đại học, thì cũng rèn luyện vài năm .
"Có chuyện gì cứ ." Bộ trưởng Hứa vui .
Tề Lỗi lúc mới : "Người nãy là đồng hương ở nơi từng xuống nông thôn, từ miệng thanh niên trí thức nào việc ở đây, nên đến tìm ."
"Tìm giúp việc?" Bộ trưởng Hứa vui .
Tề Lỗi : "Cầu xin giúp ông —— cáo trạng."
Hai chữ cáo trạng kích thích .
Bộ trưởng Hứa : "Có chuyện gì mà còn cần chạy lên tỉnh cáo trạng. Tiểu Tề , cũng thể phạm sai lầm. Chuyện bên , để bên tự giải quyết."
Tề Lỗi : " một chút, liên quan đến cán bộ cấp thành phố . Chuyện ai cũng cách nào."
Vừa liên quan đến cán bộ cấp thành phố, Bộ trưởng Hứa lúc mới coi là chuyện quan trọng: "Rốt cuộc là chuyện gì?"
Tề Lỗi : "Nghe quê chúng một thương nhân nước ngoài về đầu tư, Đông Châu vô cùng coi trọng, cần cho , cần chính sách cho chính sách."
Bộ trưởng Hứa gật đầu: "Tuy quản cái , nhưng chuyện cũng là bình thường. Hiện nay phát triển ? Thì tranh thủ kiếm ngoại hối, tranh thủ kỹ thuật."
" , thương nhân nước ngoài cũng chẳng đầu tư bao nhiêu, bên náo loạn long trời lở đất. Khiến lòng dân oán thán."
"Lòng dân oán thán thế nào? Người thương nhân nước ngoài đang yên đang lành, náo loạn cái gì?" Bộ trưởng Hứa chút tin. Những thương nhân nước ngoài bình thường ít tiếp xúc với dân chúng khác, đều là tiếp xúc với lãnh đạo bên .
Tề Lỗi liền kể một tràng chuyện họ hàng nhà thương nhân nước ngoài tác oai tác quái ở địa phương đắc tội thế nào, khiến địa phương tiếp xúc .
Lại thương nhân nước ngoài khi trở về, lẽ là lời gì đó của họ hàng. Liền ôm lòng oán hận với quê hương. Thế là đề xuất xây xưởng ở địa phương.