Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 82: Bố Đẹp Trai Của Con Lợi Hại Thật!

Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:17:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chị, chúng một nhà m.á.u mủ ruột rà! Sau nhà chị chuyện gì, còn cần gia đình em giúp đỡ đấy! Bây giờ tuyệt tình như , lợi gì cho chị chứ?”

 

Nhìn Triệu Kiến Lan tức đến mức nhảy dựng lên, Hứa Thục Hoa vẫn ung dung như , “Cô cứ yên tâm, nhà họ Dư chúng chuyện gì cũng trông mong một họ Triệu như cô giúp đỡ. Cô quên lúc thế nào ? Trả tiền thì cô còn thể gọi một tiếng chị, trả tiền thì cô vĩnh viễn đừng bước cửa nhà họ Dư. Dù gì cũng ngần tuổi , lời cũng như nước bọt nhổ xuống đất, hôm nay cô định l.i.ế.m ?”

 

Nghe Hứa Thục Hoa , Triệu Kiến Lan cũng chẳng buồn tức giận nữa.

 

chỉ cảm thấy buồn nôn.

 

Hứa Thục Hoa miêu tả ghê tởm quá.

 

Thấy vẻ mặt của Triệu Kiến Lan, Hứa Thục Hoa vội vàng với Dư Hải, “Lão Tứ, mấy đứa mau lôi bà ngoài cho , lỡ nôn trong sân thì ghê c.h.ế.t ?”

 

Dư Hải , hì hì về phía Triệu Kiến Lan.

 

Triệu Kiến Lan thấy thế, bất giác tay Dư Hải.

 

Thấy Dư Hải chắp hai tay lưng, mặt bà trắng bệch, chạy thẳng cổng lớn.

 

Mãi đến khi chạy khỏi cổng, bà mới dừng , “Hứa Thục Hoa, bà đừng quá đáng, bà…”

 

Rầm!

 

Dư Hải dùng sức đóng sầm cửa , thành công khiến Triệu Kiến Lan ngoài cửa ngậm miệng.

 

Triệu Kiến Lan vẫn còn sợ hãi sờ sờ mũi , mồ hôi lạnh chảy ròng ròng má.

 

Chỉ một chút nữa thôi!

 

Chỉ một chút nữa là cánh cửa đập mũi bà !

 

Mấy năm gặp, Dư Hải lớn, còn côn đồ hơn xưa! là giống hệt nó!

 

Trong sân, Dư Noãn Noãn hóng chuyện mà đầu óc mơ hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-82-bo-dep-trai-cua-con-loi-hai-that.html.]

 

Ai thể cho cô , rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?

 

Giờ phút , Dư Noãn Noãn thực sự ghét cay ghét đắng việc .

 

May mà, đứa bé tò mò chỉ cô, Dư Vĩ chạy lon ton đến bên cạnh Hứa Thục Hoa, “Bà nội, là ai ạ?”

 

Hứa Thục Hoa nghĩ một lát mới , “Đó là một em họ của bà, mười năm , vay nhà mười đồng cho con trai bà cưới vợ, lúc đó rõ, cuối năm đại đội chia tiền sẽ trả, nhưng đến cuối năm, bà mua đồ ăn, mua đồ uống, mua vải vóc, nhưng nhất quyết trả tiền.”

 

“Lúc đó nhà nào cũng khó khăn, mười đồng là con nhỏ. Nếu bố cháu chí khí, nhà bà ngoại cháu thông tình đạt lý, bây giờ cháu còn chắc !”

 

“Vì chuyện , bà đến nhà bà đòi một lời giải thích, bà thì , tiền thì , mạng thì một, quyết tâm trả tiền.”

 

“Bà cũng g.i.ế.c bà lắm, nhưng bố nước mắt nước mũi giàn giụa, suýt nữa thì quỳ xuống mặt bà. Ai bảo là em gái ruột của bà, bà còn nữa? Chỉ thể trả tiền thì đừng bước cửa nhà họ Dư!”

 

“Chắc là nhà kiếm tiền, nên mới mò đến tận cửa.”

 

Dư Vĩ xong, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ căm phẫn, “Bà thật!”

 

Hứa Thục Hoa ha hả, xoa đầu Dư Vĩ, “Không , mười đồng đó, nhà cũng vượt qua , bây giờ cũng thiếu mười đồng đó. Hơn nữa, chú tư của cháu dạy dỗ bà .”

 

“Dạy dỗ thế nào ạ?” Dư Vĩ lập tức hứng thú.

 

Hứa Thục Hoa liếc Dư Hải đang về, khép miệng, “Chú tư cháu trời sáng chạy đến nhà bà , thấy bà định ngoài gánh nước, liền hắt cho bà một thùng phân.”

 

Dư Noãn Noãn, “?!”

 

Bố trai của con lợi hại thật!

 

Không ngờ bố như !

 

 

 

Loading...