Vết lõm , vì mấy cái đạp chân của Vương Đệ Lai, mà biến mất thấy tăm .
Dư Noãn Noãn thở dài một tiếng, thu hồi ánh mắt.
Cô luôn cảm thấy, chỉ thiếu một chút nữa thôi là cô thể bí mật của Cố Mặc là gì , nhưng để vuột mất.
Tuy nhiên nhanh, Dư Noãn Noãn phấn chấn trở .
Sau ngày tháng còn dài mà! Kiểu gì cô cũng sẽ thôi!
Sau khi Cố Kiến Đông đỡ Vương Đệ Lai cổng, tiện tay đóng cổng lớn , thấy , Hứa Thục Hoa cũng dứt khoát về phía cổng lớn nhà họ Dư, , “Đi , xem náo nhiệt xong , về nhà thôi!”
Nghe thấy lời của Hứa Thục Hoa, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Lời ch.ói tai thế nhỉ?
Rốt cuộc ai mới là xem náo nhiệt đây?
Dưới sự dẫn dắt của Hứa Thục Hoa, nhà họ Dư trở về nhà, đóng cổng sân , trong nhà chính.
Hứa Thục Hoa lấy xấp tiền dày cộp trong túi , đặt lên bàn, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt của nhà họ Dư, “Đối với tiền , các suy nghĩ gì ?”
Mọi vội vàng lắc đầu, “Không , !”
Họ thể suy nghĩ gì chứ?!
Cây táo chua là do Hứa Thục Hoa đòi đào về, mua là do Dư Hải từ huyện tìm về.
Hơn nữa, họ riêng, tiền bạc trong nhà luôn do Hứa Thục Hoa quản lý, cho dù họ suy nghĩ , tiền cũng đến tay họ .
Tuy nhiên, chia , cũng quan trọng.
Hứa Thục Hoa thiên vị Noãn Bảo, nhưng cũng từng để sáu đứa cháu trai trong nhà chịu thiệt, tiền để ở chỗ Hứa Thục Hoa, họ gì yên tâm.
Đối với phản ứng của , Hứa Thục Hoa hài lòng.
Tiền bà sẽ chia cho , nhưng kiếm nhiều tiền như , cải thiện bữa ăn cho cả nhà một chút, vẫn là điều nên .
Hứa Thục Hoa lấy một tờ Đại Đoàn Kết đưa cho Dư Giang, “Lão Đại, lên huyện mua hai cân thịt ba chỉ, tiền còn mua hết sườn lợn, trưa nay chúng hầm thịt ăn, cho ăn một bữa no nê!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-80-mua-thit-an-thoi.html.]
Dư Giang nhận lấy tiền, đáp một tiếng rõ to, sải bước ngoài.
Những trong nhà, ai nấy đều hớn hở mặt.
Họ ngay mà, Hứa Thục Hoa sẽ để họ chịu thiệt .
Đây , mua tận mười đồng tiền thịt cơ đấy!
Thế chẳng là để cả nhà ăn thịt no nê !
Phải rằng những nhà trong làng, cơm còn ăn đủ no đấy!
So sánh hai bên, cuộc sống của họ rốt cuộc đến mức nào, thể tưởng tượng .
“Được , các cũng nên việc của !”
Hứa Thục Hoa xua tay với , tự dậy, bế Noãn Bảo rời .
Dư Hải theo Hứa Thục Hoa, giúp Hứa Thục Hoa dời chiếc giường tre nắng chiếu tới chỗ râm mát, “Mẹ, , chỗ mát mẻ! Hôm nay gió thổi thích thật! Bên ngoài nóng chút nào.”
Hứa Thục Hoa hài lòng Dư Hải một cái.
Đứa con trai thứ tư cũng khá đấy chứ, đây , ngoài việc trai lời và sinh tiểu tiên nữ Dư Noãn Noãn , thì chẳng ưu điểm gì.
Bây giờ trở nên tinh ý !
Xem khi sinh tiểu tiên nữ Dư Noãn Noãn, cũng trở nên thông minh hơn ít!
Dư Noãn Noãn , mệt, khi Hứa Thục Hoa đặt cô lên giường tre, cô liền xuống, vặn thể thấy cây táo chua đỉnh đầu.
Không còn những quả táo chua màu đỏ, cây táo chua trông vẻ đơn điệu.
Dư Noãn Noãn cử động bàn tay nhỏ bé, cô sẽ thừa nhận bây giờ ngứa tay, sờ thử cây táo chua một nữa .
Gió hiu hiu thổi qua mặt, nhiệt độ , mí mắt Dư Noãn Noãn chẳng mấy chốc bắt đầu đ.á.n.h .
Cuối cùng, Dư Noãn Noãn thành công đ.á.n.h bại, ngủ say sưa.