Cố Mặc thế nào mà chứ?!
Dư Noãn Noãn chằm chằm Cố Mặc quá lâu, thành công thu hút sự chú ý của Cố Mặc, Cố Mặc đầu cô.
Hai bốn mắt , còn cùng chớp chớp mắt.
Dư Noãn Noãn chớp mắt: Ngốc Bảo, thế nào ?
Chỉ tiếc là, Cố Mặc hiểu ý của Dư Noãn Noãn, càng thể trả lời cô.
Thấy Cố Mặc một lát thế mà đầu , Dư Noãn Noãn chút chán nản cụp mắt xuống.
Mọc hai cái răng cửa nhỏ xíu thì ích gì, vẫn chuyện mà!
Chẳng bao lâu , sân nhà bên cạnh liền truyền đến tiếng rống đầy nội lực của Vương Đệ Lai, “Tần Nguyệt Lan, cô cút về đây cho ! Mang theo cả thằng ranh con Cố Mặc nữa!”
Nghe thấy giọng của Vương Đệ Lai, hình Tần Nguyệt Lan run lên.
Trần Xảo Cầm ý vài câu, nhưng thấy Tần Nguyệt Lan bế Cố Mặc lên, “Chúng cháu về đây ạ!”
Lời đến khóe miệng, Trần Xảo Cầm đành ngậm miệng .
Nhìn theo Tần Nguyệt Lan bế Cố Mặc khỏi cổng, Hứa Thục Hoa thở dài một tiếng, “Được , mỗi một phận riêng, con nhiều hơn nữa cũng vô dụng.”
Miệng thì , trong lòng Hứa Thục Hoa cũng đang thở dài.
Giá mà chút họ hàng thích gì với Tần Nguyệt Lan, hôm nay bà cũng thể mặt cho cô.
Chỉ với cái bà già Vương Đệ Lai , bà chỉ cần một tay là giải quyết xong!
Đáng tiếc thật!
Dư Noãn Noãn mấy lo lắng việc Cố Mặc theo Tần Nguyệt Lan về sẽ chịu uất ức.
Chỉ giỏ đá là , cho dù chịu uất ức, thì chẳng bao lâu nữa, Cố Mặc cũng thể đòi cả vốn lẫn lời.
Một giỏ trứng gà, thịt và đường đỏ , đáng giá ít tiền !
Không chỉ khiến Cố Kiến Đông mất mặt Lý Xuân Hương, mà còn khiến Vương Đệ Lai xót ruột một phen.
Làm lắm!
——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-73-khong-bao-ve-thi-biet-lam-sao.html.]
Tần Nguyệt Lan bế Cố Mặc chậm rãi về nhà, thấy cổng lớn nhà họ Cố ngày càng gần, Tần Nguyệt Lan hít sâu một , hốc mắt bất giác đỏ hoe.
Cố Mặc thấy , thở dài một tiếng như ông cụ non, “Mẹ, !”
Người của , cái gì cũng , chỉ cái tính tình .
Chính vì tính tình , nên mới chỗ nào cũng .
, ai bảo đây là chứ!
Không bảo vệ một chút, thì còn ?
“Được, ! Ngốc Bảo sợ nhé! Mẹ sẽ bảo vệ con.”
Cố Mặc gật đầu, “Không sợ!”
Cậu chỉ sợ nhà họ Cố nhiều tiền mua nhiều đồ như để phá thôi!
——
Dư Hải cõng nửa gùi táo chua khỏi cửa, dọc đường lắc lư về phía huyện thành.
Chỗ táo chua chắc chắn là bán , Dư Hải cũng vội vàng đường.
cho dù chậm đến , đoạn đường nửa tiếng đồng hồ mất bốn mươi phút, thì cuối cùng cũng xong.
Dư Hải cũng nên bán, loanh quanh một hồi, cuối cùng đến ngã tư từng bày sạp đây.
Trừ khi thời tiết đặc biệt , hoặc là việc đến , Trương Thúy Phấn quanh năm đều ở đây.
Vừa ngẩng đầu thấy Dư Hải cõng gùi tới, Trương Thúy Phấn liền chào hỏi , “Hôm nay một thế? Bác gái ? Hôm nay mang đến là dâu tây quả tầm bóp ? Lấy cho một ít .”
Dư Hải đến nhiều , cũng coi như là khách quen.
Chẳng bao lâu nữa sẽ đến tranh mua, Trương Thúy Phấn thực sự sợ mua .
Dư Hải chút gượng gạo, “Đều .”
“Đều ?”
Trương Thúy Phấn càng hứng thú hơn, “Lại món gì mới mẻ ?”
Mặc dù khó mở miệng, Dư Hải vẫn thành thật , “Là táo chua.”