Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 67: Cô Đã Không Còn Là Dư Noãn Noãn Không Răng Nữa Rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:16:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Mặc mở to đôi mắt tròn ngây thơ Hứa Thục Hoa, “Đang giặt quần áo ạ.”

 

Ngừng một lát, Cố Mặc , “Cháu đến tìm Noãn Bảo chơi.”

 

Dư Noãn Noãn liền Cố Mặc, cảm thấy Cố Mặc chắc chắn thật.

 

Nếu cô , Cố Mặc đến tìm cô còn thể cùng chơi.

 

ngoài ăn cô chẳng gì cả, hai đối mặt với ăn ?

 

Đang nghĩ , Trần Xảo Cầm bưng một bát quả tầm bóp .

 

“Nào, Đai Bảo, ăn quả tầm bóp , cái cũng ngọt lắm.”

 

Cố Mặc , vì chỉ nghiêm túc với Trần Xảo Cầm, “Cháu cảm ơn thím ạ.”

 

Vẻ mặt nghiêm túc, cộng thêm giọng non nớt, mà Trần Xảo Cầm cong cả mày, “Đai Bảo ngoan quá! Mau ăn !”

 

Dư Noãn Noãn cũng đưa tay lấy, cô bây giờ còn là Dư Noãn Noãn răng như nữa !

 

Cô là Dư Noãn Noãn mọc hai chiếc răng sữa nhỏ !

 

Tuy hai chiếc răng cửa nhỏ xíu mới mọc một phần ba, nhỏ như hạt gạo, nhưng để c.ắ.n vỏ quả tầm bóp thì đủ dùng.

 

Hành động của Dư Noãn Noãn đến quá đột ngột và nhanh ch.óng, Trần Xảo Cầm và Hứa Thục Hoa đều để ý.

 

Đến khi hai thấy, Dư Noãn Noãn cầm quả tầm bóp nhét miệng.

 

Trần Xảo Cầm sợ đến mặt trắng bệch, “Noãn Bảo...”

 

“La cái gì!”

 

Hứa Thục Hoa bực bội lườm Trần Xảo Cầm một cái, “Con Noãn Bảo sợ bây giờ!”

 

Miệng , nhưng Hứa Thục Hoa cũng mặt đầy căng thẳng, “Noãn Bảo ngoan, đưa quả tầm bóp cho bà nội ?”

 

Tay của Noãn Bảo còn nhỏ, quả tầm bóp to hơn loại bình thường, tay cô bé thể bao hết quả tầm bóp, qua kẽ ngón tay thể thấy vỏ quả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-67-co-da-khong-con-la-du-noan-noan-khong-rang-nua-roi.html.]

Mắt Hứa Thục Hoa lúc thì mặt Dư Noãn Noãn, lúc thì tay Dư Noãn Noãn, sợ Dư Noãn Noãn dùng sức một cái, móng tay nhỏ sẽ rách vỏ quả tầm bóp, ...

 

Hứa Thục Hoa nhắm mắt , xua cái “” trong đầu.

 

Rồi gì chứ?

 

Không !

 

“Noãn Bảo ngoan, cho bà nội ?”

 

“Ối! Nhà các bao nhiêu là quả tầm bóp, mà nỡ cho đứa trẻ ăn một quả ? Chẳng là thương cháu gái nhất ? Bây giờ một quả tầm bóp cũng nỡ, thấy cái tình thương của bà, bằng miệng thôi.”

 

Hứa Thục Hoa đầu cổng, thì thấy Vương bà t.ử đang ở cổng với vẻ mặt phấn khích, như thể phát hiện một vùng đất mới.

 

Nếu là bình thường, Hứa Thục Hoa đáp trả từ lâu, khi còn xông lên cho Vương bà t.ử một bài học.

 

bây giờ !

 

Bây giờ quan trọng nhất vẫn là quả tầm bóp trong tay Dư Noãn Noãn.

 

điều Hứa Thục Hoa ngờ tới là, chỉ trong khoảnh khắc bà đầu , lúc Dư Noãn Noãn, cô bé cầm quả tầm bóp gặm .

 

Bàn tay nhỏ trắng nõn, chỉ cầm phần của quả tầm bóp.

 

Đôi môi nhỏ hồng hào mọng nước, đang sức mút.

 

Theo động tác của cô bé, quả tầm bóp xẹp xuống với tốc độ mắt thường thể thấy .

 

Từ đầu đến cuối, một chút mứt nước quả nào rỉ từ khóe miệng.

 

Hứa Thục Hoa chớp mắt, chớp mắt.

 

“Noãn Bảo của bà ơi! Giỏi quá! Bé tí tự ăn ! Xem ăn sạch sẽ kìa! Không như đứa trẻ, hơn một tuổi , mỗi ăn còn dính đầy cả .”

 

Vương bà t.ử liền dựng mày lên, “Bà ai đấy?”

 

, bà là trẻ con ? Năm nay hơn một tuổi ? Đừng tự dát vàng lên mặt nữa!”

 

 

Loading...