Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 133: Thù Lớn Cỡ Nào Oán Lớn Cỡ Nào Chứ

Cập nhật lúc: 2026-04-02 10:48:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Không thiên lý mà! Đồ mất hết lương tâm! Tao m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh mày, một tay dọn phân dọn nước tiểu nuôi mày khôn lớn, bây giờ mày lớn , lấy vợ , bản lĩnh , chê bai bố già , liền một cước đá văng bọn tao !"

 

"Cố Kiến Quốc, cái đồ bất hiếu nhà mày, mày sợ quả báo ?"

 

Vương Đệ Lai gào thét khản cả cổ, giọng đều khàn .

 

Dư Hải mà nhíu mày, đầu óc Vương Đệ Lai bệnh ?

 

Cố Kiến Quốc còn nhỏ hơn một tuổi, năm nay mới hai mươi mốt, Vương Đệ Lai và Cố Hồng Kỳ, hai đều mới ngoài bốn mươi, đang độ tuổi tráng niên, thành Cố Kiến Quốc chê bọn họ già ?

 

Dư Hải đang suy nghĩ, liền thấy Hứa Thục Hoa bước vài bước đến bên cạnh Vương Đệ Lai, hướng về phía Vương Đệ Lai mà nhổ toẹt một bãi nước bọt: "Vương Đệ Lai, lật lật cũng chỉ mấy câu đó, bà thể chút gì mới mẻ hơn ? Bà nổi nữa, là răng rụng hết ? Hôm lúc đuổi cả nhà ba bọn họ trần truồng khỏi nhà, những lời ? Bây giờ vì cái gì mà chạy tới đây quậy phá, bà tưởng chúng đều chắc?"

 

"Chẳng là vì ai trâu ngựa cho bà, ai giặt giũ nấu cơm cho bà ?"

 

"Sao hả? Được con dâu hầu hạ mấy năm, thực sự coi là phu nhân nhà quan ? Còn cơm bưng nước rót, quần áo dâng tận tay nữa cơ đấy?"

 

"Tỉnh ! Đại Thanh diệt vong bao nhiêu năm ? Bà còn ở đây giấc mộng phu nhân nhà quan nữa!"

 

"Chẳng là thấy Cố Kiến Quốc nhà, chỉ hai con Đai Bảo, bà cảm thấy bọn họ dễ bắt nạt ? cho bà , Hứa Thục Hoa ở đây, thì đến lượt bà bắt nạt hai con họ !"

 

Nghe đến đây, Dư Hải sững sờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-133-thu-lon-co-nao-oan-lon-co-nao-chu.html.]

Nhìn kỹ những trong sân một lượt, quả nhiên thấy Cố Kiến Quốc .

 

Lúc , mặt Dư Hải càng đen hơn.

 

Anh còn tưởng những lời Vương Đệ Lai là c.h.ử.i cho Cố Kiến Quốc , nhưng Cố Kiến Quốc đều nhà, những lời đó là c.h.ử.i cho ai ?

 

Ngoài Tần Nguyệt Lan thì còn thể là ai?

 

Chỉ bắt nạt hiền lành, Vương Đệ Lai cũng chỉ chút bản lĩnh thôi.

 

Dư Hải bước sân, bên cạnh Hứa Thục Hoa: "Mẹ, nhảm với bà gì, xem miệng bà thối thế , bình thường chắc chắn uống ít nước phân, con gào khản cả cổ , là bưng cho bà một bát, để bà thấm giọng, cho bà gào tiếp! Dù rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, cứ coi như hát tuồng !"

 

Dư Hải xong liền về phía những đang vây quanh bên ngoài hàng rào: "Làng chúng chỉ ngần , nhà ai mà chẳng chuyện nhà ai? Những năm qua, vợ chồng Kiến Quốc sống thế nào, ở nhà địa vị , chúng đều thấy rõ mồn một."

 

"Mặc dù xưa câu bố nào , nhưng đó cũng là bố mới , thấy Kiến Quốc chắc do hai ông bà già sinh , là nhặt đấy, nếu thì thù lớn cỡ nào oán lớn cỡ nào chứ! Cứ ép c.h.ế.t cả nhà ba mới cam tâm !"

 

"Còn cả đứa trẻ Đai Bảo nữa, thông minh ngoan ngoãn, ở Tam Lý Kiều chúng cũng coi như là tiếng đúng ? bình thường c.h.ử.i thì đ.á.n.h. Cứ đợt gặt lúa mì dạo , hai ông bà già dẫn theo con trai út ở nhà rảnh rỗi, cũng chịu trông nom Đai Bảo, cuối cùng vẫn gửi đến nhà ."

 

"Thế cũng thôi , đoán xem thế nào, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đai Bảo, véo xanh một miếng tím một miếng. Đứa trẻ nhỏ như , lời ngoan ngoãn hết sức, thể tay tàn nhẫn như chứ?"

 

"Cũng là do vợ chồng Kiến Quốc hiền lành, nhẫn nhịn ngần năm. Chuyện nếu đổi là bất kỳ ai trong chúng ở đây, thì một ngày cũng thể nhịn , xem đúng ?"

 

 

Loading...