"Thế quả vô hoa khô bán thế nào?"
Nói nãy giờ, Dư Hải chỉ chờ mỗi câu , vội vàng đáp: "Năm hào một cân!"
Quả vô hoa tươi huyện thành, là sáu hào một cân.
của dẫu cũng là đồ tươi, Dư Hải nghĩ, hươu vượn thế nào chăng nữa, cho dù tối hôm qua, những quả vô hoa vẫn còn tươi rói, nhưng bây giờ biến thành quả khô, khó tránh khỏi sẽ bới móc.
Cho nên giảm một hào thì giảm một hào, cũng chẳng cả.
Cái giá tính là đắt, ít nhất so với những thứ Dư Hải bán đây, thì thực sự đắt.
Những đều là khách quen , đồ mua từ chỗ Dư Hải, từng thứ gì ngon.
Bây giờ thấy giá cả đắt, lập tức đòi mua ngay.
Có trực tiếp hô to bao nhiêu, thậm chí còn lấy cả tiền , vung vẩy trong tay, chỉ sợ Dư Hải thấy.
Cảnh tượng như gặp nhiều , Dư Hải thể ung dung đối phó.
Thu tiền, cân đồ, đóng gói, thối tiền, một Dư Hải bận rộn nhưng đấy, hề rối loạn chút nào.
Nửa gùi nhỏ quả vô hoa khô, cũng chỉ mấy chục cân, đến trưa, bán sạch sành sanh.
Thấy Dư Hải cõng gùi chuẩn về, Trương Thúy Phân mang vẻ mặt ghen tị : "Vẫn là sướng thật đấy! Một thời gian mới đến một , đến ở nửa ngày là thể bán sạch đồ, nửa buổi sáng kiếm bằng tiền kiếm cả tháng."
"Chị dâu gì , của chị là buôn bán lâu dài, quanh năm suốt tháng đều lo nghĩ, giống như em, đợi thêm chút nữa, trái cây tươi nào, ước chừng chẳng kiếm đồng nào nữa."
Nghe Dư Hải , Trương Thúy Phân cũng tiện thêm gì nữa.
Trong lòng cô cũng cảm thấy như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-132-nam-va-an-va.html.]
Dư Hải bán là đồ tươi mới, cũng chỉ kiếm tiền lúc còn mới mẻ, suy cho cùng cũng lâu dài.
Mắt thấy đến trưa trời sắp nóng lên, Dư Hải cũng nhiều với Trương Thúy Phân nữa, cõng gùi về nhà.
Dư Hải cứ tưởng về đến nhà, thể tranh công mặt Hứa Thục Hoa một phen, ai ngờ lúc về đến nhà, trong nhà chỉ ba chị dâu đang trông sáu đứa cháu trai, những khác đều nhà.
Dư Hải tháo gùi xuống, hỏi Trương Ngọc Quế: "Chị dâu cả, bố và cả em ?"
Trương Ngọc Quế thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy cảm thán: "Đều sang nhà Đai Bảo cả ."
Nói xong, còn sợ Dư Hải hiểu, giải thích thêm một câu: "Chính là cái nhà hôm qua các chú dọn dẹp , hai ông bà lão nhà bên cạnh sang đó quậy phá , cả buổi sáng nay , cũng giải quyết thế nào , bọn chị nếu ở trông trẻ con, thì cũng sang đó ."
Nghe đến đây, Dư Hải còn yên nữa, co cẳng chạy thục mạng ngoài.
Chạy một mạch, đầy mấy phút đến nơi.
Lúc , xung quanh hai gian nhà rách nát còn vẻ thê lương yên tĩnh như ngày hôm qua nữa, nhiều đang vây quanh, đều là trong làng.
Trong làng hiếm khi tin tức gì lớn, hễ chút gió thổi cỏ lay nào, là gần như cả làng đều kéo đến xem náo nhiệt.
Trước đây Dư Hải cũng từng xem náo nhiệt, ngờ bây giờ sắp xem .
Trong lòng suy nghĩ lung tung, nhưng bước chân Dư Hải hề dừng chút nào, nhanh chen qua đám đông, đến bên trong.
Trong cái sân nhỏ hàng rào, lúc cũng đang ít .
những đang khiến Dư Hải thêm mấy cái, sự chú ý của Vương Đệ Lai đang vạ lăn lộn mặt đất thu hút.
Vương Đệ Lai ước chừng lăn lộn mặt đất khá lâu , mặt tóc dính đầy đất cát, trông t.h.ả.m hại buồn .