Cuối cùng nửa tiếng mồm mép qua thì bọn họ cũng tạm đồng ý phân cho phòng thứ ba 100 đồng tiền, cộng thêm nửa năm đồ ăn, đương nhiên đồ ăn là ứng của đại đội để chi .
Cũng may mắn cho bọn tiền cũng xem như trong phạm vi cho phép của Vệ Mạnh Hỉ nên cô sảng khoái đáp ứng, coi như 100 đồng bồi thường cho Vệ Hồng Vệ Đông chịu thiệt thòi mấy năm nay. Đây chỉ là lợi tức, còn giá gốc thì chờ “Phúc báo” còn ở phía .
Phân xong tiền và lương thực, như còn tính chỗ ở nữa là trọn vẹn. Nhà họ Lục đồng ý đem nhà cũ ở cách vách phân cho Vệ Mạnh Hỉ, phòng ở cũ kĩ rách nát, sân cũng nhỏ. Vệ Mạnh Hỉ nghỉ ở, vì đời tiểu Ô Ô chính là chôn ở trong cái viện cũ kĩ đó.
Cuối cùng lãnh đạo đại đội thỏa hiệp cho Vệ Mạnh Hỉ ở tạm một gian nhà của nhà nước, xem như đây là chính sách chiếu cố phụ nữ và trẻ nhỏ.
Tuy căn nhà tiền là đất nhà ở mà là phòng nuôi gia súc, gia súc c.h.ế.t nhiều năm và hiện tại đang chứa công cụ lao động, nhưng Vệ Mạnh Hỉ trúng vị trí của căn nhà đó khá .
Vị trí liền ở ngay cửa thôn, luận thuận tiện, việc gì cũng chú ý bởi khác.
Quyền lợi luôn với nghĩa vụ, hiện tại phòng thứ ba đơn độc phân , việc dưỡng lão do các phòng còn chịu trách nhiệm. Vệ Mạnh Hỉ ý kiến, chỉ cần tới lúc đó bọn họ môi đồng nào của hai lão già mới .
Hiệp nghị phân gia giấy trắng mực đen rõ ràng mời cửu thúc công chức cao vọng trọng trong thôn đến chứng, chia 3 bản ký tên đóng dấu, đó phân cho đại đội giữ một bản, còn đưa cho Vệ Mạnh Hỉ và nhà họ Lục.
Hiệp nghị xong thì hai vợ chồng già lệnh đuổi “Về các ngươi c.h.ế.t đói thì đừng hòng bước nhà .” Đương nhiên tiền lương của thằng ba thì nhà họ vẫn tiếp tục lấy, dù Vệ Mạnh Hỉ chữ, chỉ cần bọn họ lấy như đây là .
Phân gia bọn họ chính là kiếm lời.
Bên bọn họ hài lòng, bên Vệ Mạnh Hỉ cũng thực thỏa mãn, rốt cuộc cũng rời khỏi gia đình ghê tởm . Hiện tại cô nhiều tiền, chứ là mua pháo đốt ăn mừng , còn đầu tư thêm chậu than để bước qua xõa bỏ dơ bẩn.
Mẹ Nhị Đản âm thầm chuẩn một đống ngải thảo đem đến cho cô, điều Vệ Mạnh Hỉ nghĩ tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-37-an-mung-1.html.]
Vẫn là do ít giao du với trong thôn nên thường gọi là “Mẹ Nhị Đản”, dần dần quen với cách gọi tựa hồ như quên mất tên thật của Nhị Đản là Liễu Nghênh Xuân.
“Nhà lâu ở nên nhiều muỗi lắm” Liễu Nghênh Xuân thoải mái giống như những gặp đây.
“Cám ơn cô” Trong lòng Vệ Mạnh Hỉ thực cảm động, hiện tại bản thoát ly khỏi nhà họ Lục, trôi dạt như cây lục bình vẫn nguyện ý giúp con cô.
“Có gì cám ơn” Nói xong Liễu Nghênh Xuân lấy cây chổi, cái chậu rửa mặt tưới ít nước lên mặt đất dọn dẹp tro bụi, nếu mấy đứa nhỏ ở đây mặt mà đầy than đen thui.
“ , chồng cô khi nào trở về?”
“Có nhờ gửi tin nhưng vẫn thu hồi âm” Vệ Mạnh HỈ cũng đang lo lắng điều , nếu nhận thì cô tự đến đó một chuyến.
Nếu mua khỏi cửa thì mang theo đứa nhỏ, dọc đường cô thể chịu đựng nhưng đứa nhỏ thì khác, đặc biệt là tiểu Ô Ô, còn tính toán đường ăn gì? Ở ? Từ huyện Hồng Tinh đến mỏ than Kim Thủy tuy rằng cùng tỉnh như chỗ ở nam, chỗ thì ở bắc, trung gian cách bởi dãy núi lớn mạch m.á.u của cả nước, khí hậu giữa hai nơi khác biệt lớn.
Ô Ô thể quá kém, đến nơi khác khí hậu đổi cô lo là tiểu nha đầu dễ cảm mạo. Ít nhất cô chờ thể tiểu Ô Ô khỏe lên một chút thể chịu đường dài.
Nói đến nam nhân, một chồng mất, một thì chồng nhưng chẳng khác nào giống như c.h.ế.t . Đối với cả hai thật nhiều đề tài chung để . Nam nhân bọn họ đều vì quốc gia mà bỏ sức lực, những việc nguy hiểm đến tính mạng, ngoài thấy vinh quang nhưng vợ bọn họ cảm nhận điều đó.
“Được , tới đề tài nam nhân thật thú vị chút nào” Phòng ốc lớn, ước chừng mười mét vuông.