THẬP NIÊN 80: QUẶNG TẨU NUÔI CON Ở MỎ KHAI THÁC THAN - Chương 21: Chị Dâu Ba Miệng Lưỡi

Cập nhật lúc: 2026-05-04 23:37:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói tới lui cũng chỉ gia đình cô là xui xẻo, công tác tiền. Vẫn là con trai cả tự môn lập hộ về còn cấp hai ông bà dưỡng già, cứ tưởng tượng đến tính bà chồng n.g.ự.c của cô cảm thấy khó chịu.

Phơi chăn đệm xong, Vệ Mạnh Hỉ trải đất một lớp rơm rạ mang tiểu Ô Ô phơi nắng. Đen một chút cũng , miễn hấp thụ canxi là .

Tiểu nha đầu cũng thích ánh mặt trời ấm áp, khi đều để bé trong phòng chơi, thường xuyên tiếp xúc bên ngoài thì thể phát triển .

Vệ Mạnh Hỉ, một tay vuốt bụng nhỏ của bé một bên suy nghĩ sự tình. Thân thể tiểu Ô Ô thể dựa cơm nước là điều dưỡng , còn uống thêm sữa bột.

Ăn uống phù hợp với từng giai đoạn của lứa tuổi, đặc tính đồ ăn, sữa nên hiện tại đối với thể bé uống sữa bột là nhất, dễ tiêu hóa, còn cung cấp canxi.

Đồ bổ sung canxi cho con gái nha, đến mơ cô đều mong cho con gái trẻ khỏe mạnh nhanh lớn.

vấn đề là phiếu sữa bột dễ kiếm, ngay cả cán bộ nhà nào cũng , thử hỏi cô kiếm ở ?

“Con xã viên khác cư nhiên dám đ.á.n.h . Mẹ thử xem chỗ nào thoải mái? Nếu con dẫn bệnh viện kiểm tra, già bảo dưỡng kỹ, nếu chỗ nào khó chịu ….” Một giọng bén nhọn vang lên

“Ai ui con dâu, nhà cũng con nhớ tới ” Bà Lục cảm động đến độ .

Vệ Mạnh Hỉ suy nghĩ mới nhớ tới, đang chính là chị dâu hai Vương Tú Phương, nhà đẻ trai ở cung tiêu xã, là con gái duy nhất trong nhà nên từ nhỏ cưng chiều. Mặc dù gả đến đây nhiều năm nhưng mỗi về nhà là đem thứ ngon trở . Con trai thứ hai miệng lưỡi trơn tru thích vui vẻ, thường xuyên theo Vương Tú Phương về nhà đẻ cơm no rượu say.

Hễ đến ngày mùa là hai vợ chồng đùn đẩy đau đầu, cuốn hành lý về nhà đẻ. Hai vợ chồng ông bà Lục thấy thì thấy cũng lấy đó mà hổ thẹn, còn cảm thấy con trai nhà năng lực, nếu là khác còn tìm nhà vợ tiền như .

Vệ Mạnh Hỉ hứng thú màn chồng tình thâm của hai , cô đang nghĩ nên tìm ai thể mua sữa bột.

“Ngoan nha, ngày mai cho Ô Ô uống sữa bột thơm thơm nha….”

“A a a a” Tiểu Ô Ô miệng phun bong bóng

Vệ Mạnh Hỉ cực thích bộ dáng của tiểu nha đầu, tuy rằng tiểu nha đầu , đường nhưng ở cái thời đại phát triển lạc hậu với tuổi của tiểu nha đầu cô chân chính ý thức cái quan trọng nhất của sinh mệnh.

Nói đến nhà họ Lục bên , Vương Tú Phương ăn vạ ở đông phòng. Bà Lục mặc chiếc áo ngoài màu đen mùi, nguyên bản là màu trắng nhưng thấm nước nhuộm thành màu vàng đen.

“Con dâu, lên giường đất

Vương Tú Phương thấy ghê tởm, giường đất cùng màu sắc của áo đen thui cô : “Không quấy rầy nghỉ ngơi, nhà đẻ con bên cho nửa cân đường trắng, chờ lát nữa con pha cho uống ngọt miệng.”

Nghe đường trắng bà Lục thèm chảy nước miếng. Kỳ thật trong nhà cũng nghèo khó mà còn dư dả so với nhà bình thường. Con trai thứ ba gửi tiền về tích góp chỉ đơn giản là ba bốn trăm đồng.

Trước khi vợ cũ Lục Quảng Toàn c.h.ế.t, tiền lương của chỉ cấp gửi cho vợ cũ nhưng bà Lục hổ nháo đòi thắt cổ giúp đòi giúp cô nhận nhận nên bà thu hồi một ít chịu cấp bộ cho con dâu thứ ba, ba năm tích góp một hồi cũng sáu bảy trăm. Hiện tại cưới Vệ Mạnh Hỉ nhà bọn họ cũng vẫn như cũ cướp lấy ít, cũng năm sáu trăm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-21-chi-dau-ba-mieng-luoi.html.]

Không tính tới phiếu gạo nọ, bọn họ luyến tiếc sử dùng nên nổi thành tiền. Trong tay hiện tại ít nhất 2000 đồng tiền.

Bà Lục lấy tiền trong tay như như miếng mồi treo tâm tư mấy đứa con trai, khác phỏng chừng nhưng Vương Tú Phương cô là ai? Anh trai cô ở cung tiêu xã phó chủ nhiệm, chị dâu thì công tác ở tín dụng công xã, nhiều hai thấy bà Lục cầm tiền gửi nên trong tiết kiệm bao nhiêu Vương Tú Phương rõ ràng.

“Mẹ, con nhận nhà khác cách mấy cũng bằng nhà , chúng là phụ nữ, gả ngoài chính là như bát nước đổ , chỉ nhà họ Lục mới chính là nhà của con.”

“Sao? Về nhà đẻ bọn họ khi dễ con?” Nói đến bà Lục điểm hưng phấn

Thông gia thích càng là đối thủ, chính là đối thủ dùng ân huệ nhỏ lung lay con trai bà.

“Còn tại cái bụng của con cố gắng, khó khăn lắm mới t.h.a.i liền ăn thức ăn mặn, chị dâu con như cái đinh trong mắt, con chịu khổ cũng nhưng lo chính là con trai trong bụng. Đây chính là cháu trai nhà học Lục nếu ngôi sáng bầu trời còn cho nữa huống chi……”

Thật đúng là , bà Lục đau lòng c.h.ế.t. Nhà học Lục thiếu con trai nhưng con trai thứ hai của bà thiếu một đứa con trai.

Vương Tú Phương giả bộ đưa tay lên lau nước mắt “Bất quá chị dâu là ngoài, nhưng trai là ruột thịt, trai con cách cấp chồng con tìm cái công tác.”

“Gì?” Bà Lục thiếu chút nữa rơi từ giường đất xuống “Công tác gì? Có chính thức ? Tiền lương một tháng bao nhiêu? Có trợ cấp phiếu gạo ?”

“Là quản lý kho hàng ở cung tiêu xã kêu Triệu Lạt Đầu năm nay về hưu nhưng ông con cái nên ai truyền phần công tác xuống , trai con nghĩ bỏ ít tiền đem hộ chồng con chuyển xuống tên trai, tháng thể thế phần công tác ở cung tiêu xã.

Bà Lục cảm thấy công việc hấp dẫn.

“Đến lúc đó chân chính hai con trai ở ngoài ăn cơm nhà nước, là độc nhất vô nhị ở thái hoa câu . Chồng con thế nào cũng , hiếu thuận nhất chính là , là tri kỷ của , đối với cha cũng từng để bụng nhiều đến . Mẹ xem ?”

Bà Lục nhớ tới nhiều năm chỉ con trai thứ hai là tri kỷ của bà, so với năm đứa con thì cũng chẳng kém ai, trong lòng bà hưởng thụ cực kỳ.

“Chồng con còn nếu phần công tác , nhận tiền lương đầu tiên hiếu kính, cho ăn thật nhiều đồ hộp, đường trắng, còn cho cắt vài chục mét vải sợi tổng hợp mấy bộ quần áo để ở Thái Hoa Câu đỏ mắt .”

Nghĩ đến hình ảnh miệng bà Lục đến tận mang tai.

“Ai du con dâu, thật đúng là đứa con dâu ngoan hiền nhất nhà , cưới con phần mộ tổ tiên cũng bốc khói xanh, con thử xem phần công việc của Triệu Lạt Đầu tốn bao nhiêu tiền mới bằng lòng lạc hộ? Phải tắc cho phía bao nhiêu nữa?”

“Không nhiều lắm, hơn nữa tính phần quan hệ luôn là 2000 đồng.”

“Gì? 2000 đồng?” Mặt bà Lục biến sắc trầm ngâm một lát “Con về nghỉ ngơi , kêu thằng hai qua đây một chuyến.”

 

 

Loading...