THẬP NIÊN 80: QUẶNG TẨU NUÔI CON Ở MỎ KHAI THÁC THAN - Chương 17: Mẹ Nhị Đản 2

Cập nhật lúc: 2026-05-04 02:34:31
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người thường quả phụ nhiều thị phị, tuy rằng cô tham gia nhưng sẽ chịu đựng việc lấy cô chủ đề bát quái. Vệ Mạnh Hỉ mơ hồ bọn họ bàn tán đó lâu huyện tham gia thi đại học trong thôn ngớt nửa tháng trời, một cái nghiệp nổi tiểu học mà thi đại học, thật đúng là tự lượng sức .

Vệ Mạnh Hỉ ngưỡng mộ nhất là sách và hảo cảm với họ, xong cô nhớ tiếng Nhị Đản bèn : “ lấy quần áo che cho đứa nhỏ nên .”

Không cô sơ ý mà cô phát hiện con gái bảo bối của khả năng hấp dẫn mấy con muỗi.

Nhổ cây đậu ba ngày cô muỗi c.ắ.n đến sưng đỏ, còn Ô Ô thì da bóng loáng một một vết c.ắ.n nào giống như một lớp t.h.u.ố.c chống muỗi. da thịt đứa nhỏ non mịn như , muỗi nó thích ?

Trong lòng Vệ Mạnh nảy sinh nghi hoặc, cũng sợ tin nên chỉ đại là dùng quần áo che cho đứa nhỏ.

lúc tiểu Ô Ô buồn ngủ đem quần áo xốc lên liền giật tỉnh ngủ, đôi mắt đen tròn xoe Nhị Đản.

Mẹ Nhị Đản ngẩn , đáy lòng tán thưởng: “Đứa nhỏ thật xinh .”

“Đều cô là nữ đồng chí xinh nhất công xã Thái Dương, xem đứa nhỏ về còn xinh hơn cô đấy!”

Tuy hiện tại Ô Ô chỉ là tiểu trứng kho da đen nhưng nào thích mấy lời chứ? Vệ Mạnh Hỉ ngoài miệng : “Đâu ”, thật trong lòng cô sớm nở hoa.

Hai chuyện mãi trời dần chiều tà, khối đất trồng đậu ở ngay đập chứa nước, gió thổi phảng phất bóng cây xuống mặt nước, Vệ Mạnh Hỉ thở dài một cách thoải mái.

Về tiền sẽ sống theo lối sinh hoạt nông dân thế , thể ở trong biệt thự trồng đậu cùng rau, lấy đó công việc tiêu khiển những ngày nhàn hạ, khác so với lấy trồng trọt là nghề sinh hoạt chính trong gia đình, nếu lấy trồng trọt nghề chính thì mệt nha!!

Đang suy nghĩ bỗng nhiên tiểu Ô Ô kêu “ê a ê”

“Sao, Ô Ô đói bụng đúng ?”

“Ê a Ê”

Mẹ Nhị Đản chung quanh : “Phụ cận ai, cô cho đứa nhỏ ăn sữa , trông trừng cho.”

Vệ Mạnh Hỉ định là cô cũng cho đứa nhỏ ăn sữa nhưng sữa, bỗng nhiên lúc tiểu Ô Ô càng kêu “ê a ê a” hưng phấn hơn, hai đôi chân gầy gầy đặng bụng cô.

Cô cảm thấy Ô Ô đói bụng, chắc là thấy vật gì đó.

theo hướng ngón tay bé chỉ, “Không gì nha, nơi là đập chứa nước, nước ở , gì chới hết, chúng chỗ khác nha...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-17-me-nhi-dan-2.html.]

“A..!”

Con gái từng chấp như , Vệ Mạnh trở về nhưng chân xoay hướng Ô Ô chỉ xem thử cái gì, chỉ cần đến đó xem thì tiểu nha đầu sẽ náo loạn nữa.

Đập chứa nước lớn, xem là nguồn nước công cộng của phụ cận ba bốn đại đội sản xuất quanh đây. Bởi vì địa hình nên đây là nơi cung cấp nước duy nhất ở phạm vi mười dặm, dân cư đông đúc còn nước thì ít, vị trí ở ngay thôn Thái Hoa Câu, nhiều tranh giành nguồn nước còn trả giá ít,nghiệm trọng nhất là đó dẫn tới mạng .

Cuối cùng các đại đội khác một văn bản ấn dấu tay công xã công chứng. Công xã cũng bốn năm công tác tư tưởng cho đại đội Thái Hoa Câu hứa hẹn sẽ bồi thường hai mươi mẫu đất sản xuất, chỗ đập chứa nước mới sử dụng chung.

Địa hình tỉnh Thạch Lan chủ yếu là vùng núi nên nguồn nước là yếu tố quyết định sản lượng để nông dân thể no bụng .

Tiểu Ô Ô dường như hài lòng chỉ tập trung nước liền kêu “A a” Bé gấp đến độ huơ tay hươ chân.

Vệ Mạnh Hỉ theo ngón tay như dám tin mắt , vội vàng lên hai bước để xác nhận lầm, ở gần phiến đá quả nhiên hai con cá lớn.

Kết hợp màu nước trời chiều tà sáng bên cái bụng trắng noãn, vảy đen, hai mang cá phập phòng giống như đang há miệng thở.

Vệ Mạnh Hỉ hành động nhanh ch.óng, cô liền nhanh chân bước xuống dùng tay cố định hai bên mang cá ném lên mặt đất, con cá trắm đen thật lớn trông hai ba cân.

Mẹ Nhị Đản cũng chạy qua trợn mắt “Đây thật là cá?”

Không là cô đó giờ cá mà ở cái đập nước đó giờ mới thấy con cá lớn như nên liền tin là sự thật.

Những năm ăn đủ no nhiều thường chạy lên núi tìm thức ăn hoang dã hoặc xuống nước bắt cá tôm cho bữa ăn. Cứ như cơ hồ mỗi ngày đều tới tranh giành nhưng một con cá lớn như thế thì thấy qua.

Mẹ Nhị Đản nuốt nước miếng xung quanh giúp Vệ Mạnh Hỉ trông chừng “Hỉ t.ử cô tìm chỗ giấu, coi như hôm nay thấy gì.”

Con cá cũng đủ khiến cho nhiều đỏ mắt, mới hôm Căn Căn Căn Bảo nhặt con ếch đồng cũng đủ khiến cả đại đội đỏ mắt mấy ngày.

Cô là từng trải nên nơi nhiều lắm miệng đáng giận.

Vệ Mạnh Hỉ do dự một hồi, cô nhớ lầm đời Nhị Đản cũng là khổ, Ô Ô c.h.ế.t bao lâu Nhị Đản cũng c.h.ế.t đuối ngay tại con đập . Hình như thời điểm đó vớt cá bên trong đập nước. Lúc đó Nhị Đản mới 4 tuổi thèm ăn đến lợi hại, nhân lúc trời nóng cởi sạch quần áo xuống nước ...... Mãi cho đến ban đêm mới vớt lên .

 

 

Loading...