Vấn đề trọng nam khinh nữ ở tỉnh Thạch Lan hiếm lạ nhưng đứa nhỏ mới 4 tuổi tay tàn nhẫn như , đúng là mà. “Vệ Mạnh Hỉ đồng chí, tìn huống của cô chúng sẽ nhớ kỹ, nếu khó khăn gì cô cứ với Vương thường ủy sẽ cô chủ.”
Vệ Mạnh Hỉ còn sự việc quan trọng lớn hơn nhưng bây giờ thời cơ để , “Lưu chủ nhiệm, bệnh của đứa nhỏ ngài xem.....”
Lưu Hồng Quân kêu nhà xưởng công xã lấy chiếc máy kéo cầm tay duy nhất . Bốn tiểu gia hỏa lượt leo lên ghế xe với Lưu Hồng Quân, còn Vệ Mạnh Hỉ thì ghế phụ, tiểu Ô Ô vẫn nhút nhát sợ sệt như cũ rút lòng n.g.ự.c , đôi khi ngẫu nhiên sẽ thò đầu ngắm như con sóc nhỏ, thấy chú điều khiển máy kéo bé nữa lúc mới cẩn thận đ.á.n.h giá chung quanh.
Trong lòng Vệ Mạnh Hỉ thật sự hụt hẫng, đời cô rõ cảm thấy đứa nhỏ học thói từ nhưng hiện tại xem là vì bọn nhỏ ủy khuất lớn lên mà cô .
‘Mua....”
“Mẹ....... ”
“Mua.........”
Vệ Mạnh Hỉ thường ngày là cái hủ nút chỉ bán mặt cho đất bán lưng cho trời ngoài ruộng nên thời gian dạy đứa nhỏ chuyện, nếu đầy một tuổi sẽ kêu rõ ràng.
Chờ đến bệnh viện, cô em chồng của Lưu Hồng Quân là bác sĩ hồ đứa nhỏ lớn dạy là một chuyện, càng quan trọng chính là thiếu dinh dưỡng nên phát d.ụ.c chậm dẫn đến vùng ngôn ngữ trung tâm chậm phát triển mới là nguyên nhân chính.
“Có cần thêm kiểm tra gì bác sĩ?” Chỉ dựa bắt mạch thì cô quá yên tâm, cơ quan nội tạng bên trong vấn đề gì ?
Bác sĩ Hồ : “Đứa nhỏ còn nhỏ thế kiểm tra cũng tội, tiên cho t.h.u.ố.c về uống, bệnh chủ yếu do thiếu dinh dưỡng suy nhược, điều chế lượng thức ăn , đừng cho ăn một nhiều quá sẽ khiến đứa nhỏ no căng quá .”
Vệ Mạnh Hỉ cũng kêu bốn nhóc còn lên cho bác sĩ kiểm tra một lượt xem bệnh gì cần uống t.h.u.ố.c .
“Tất cả đều vấn đề gì, cái gì cũng thiếu, chỉ thiếu...............”
“Tâm tư!” đứa nhỏ khôn ngoan cướp lời đáp
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-15-kham-benh.html.]
Toàn bộ trong phòng khám đều nó chọc , còn Vệ Mạnh Hỉ thì đỡ chán “...............”
Lưu Hồng Quân vì buổi chiều còn việc nên máy kéo về công xã , Vệ Mạnh Hỉ dẫn theo bọn nhỏ một đường đến nhà ăn quốc doanh, mỗi kêu một chén sủi cảo.
Thời buổi kỳ thật doanh nghiệp tư nhân nhưng phía văn bản hướng dẫn khó hiểu, thêm bên ngoài xã hội đổi nhanh ch.óng khiến cho nơi thâm sơn cùng cố ảnh hưởng quá lớn nghĩ nếu sinh nhỏ rốt cuộc hợp pháp vẫn là đầu cơ trục lợi? Vấn đề ai dám bảo đảm cho nên cửa hàng vẫn là hình thức quốc doanh dựa tập thể chủ.
“Mẹ sủi cảo thật lớn!”
“Còn thể thấy thịt bên trong” Vỏ mỏng nhân to xuyên thấy thấy thịt bên trong thể thơm?
Đi một chuyến Vệ Mạnh Hỉ chỉ lấy 500 đồng tiền còn lấy một trăm cân phiếu gạo, dù thì cô cũng trông cậy việc lấy bộ phiếu gạo vốn , đ.á.n.h giặc cùng đường vạn nhất Lục Tiểu Ngọc như ch.ó trộm mất xương xông tới công xã lãnh đạo lấy lý do mâu thuẫn gia đình đem cô đùn đẩy hồi nhà họ Lục, như một chút tiền đều giữ nổi.
Có tiền phiếu gạo đương nhiên ăn uống no đủ, cùng đại sư phụ nhà bếp quốc doanh nhỏ hai tiếng cùng đưa tiền nhờ chưng giúp Ô Ô chén canh trứng, bỏ thêm hai giọt dầu mè tiểu nha đầu ăn đến líu lưỡi.
Miệng nhanh nhẹn, chỉ thấy gắp vội vàng đến chịu , hai bên mặt nhỏ phình phình ăn tới cái miệng nhỏ bóng lưỡng.
“Mẹ, con thấy em gái thật cao hứng nha, về chúng mỗi ngày thể tiệm ăn thật bao.”
“Nếu cho em gái con mua thêm một bộ váy hoa giống cô tư cùng đôi giày da nhỏ thì khẳng định em gái càng cao hứng, đúng Ô Ô?” Cô tư mỗi tuần trở về thôn giống như đại nhân vật sáng ch.ói của thông Thái Hoa Câu.
Tiểu Ô Ô gì chỉ vươn tay kêu “a a” nhưng cũng đủ khiến Vệ Hồng mừng rỡ tới mức chạy tới ôm cánh tay Vệ Mạnh Hỉ “Mẹ thấy ? Em cái con cũng thích váy hoa nha......”
“Mẹ thấy váy mua chính là con” Thấy Vệ Hồng cao hứng nên Vệ Mạnh Hỉ đành lòng chỉ sờ sờ lỗ tai nó “Ngoan, mấy thứ về sẽ , hiện tại việc quan trọng nhất của nhà chúng là gì?”
“Xem bệnh!” Căn Căn Căn Bảo đồng loạt trả lời, hai đứa nhỏ vẫn luôn trầm mặc lên tiếng dùng đũa chấm canh sủi cảo cho em gái l.i.ế.m.