Người phụ nữ béo tháo mắt kính xuống nghi hoặc hỏi: “Không tiền Lục Quảng Toàn gửi về mỗi là cha đến lấy ? Không giấy tờ thư từ mà cô đòi tiền gì?”
Toàn bộ công xã bao nhiêu ăn cơm quốc gia cô là rõ nhất, nhà ai đến lấy tiền cô cũng rõ ràng, huống chi là danh tiếng như Lục Quảng Toàn.
Lục Quảng Toàn đang là kỹ sư ở quặng Kim Thủy, chỉ thể diện ở phần công tác mà diện mạo cũng tuấn tú.
Vệ Mạnh Hỉ nhanh nhẹn lấy tờ giấy đăng ký kết hôn từ trong n.g.ự.c , “Đồng chí cô xem, đây là giấy kết hôn của và chồng ” Đây là cô lấy trộm trong phòng của vợ t.ử đêm đó.
Bà Lục thấy Vệ Mạnh Hỉ xinh mà con trai thứ ba hàng năm ít về nhà, sợ cô thủ mà bỏ nên từ lúc kết hôn liền đem giấy đăng ký kết hôn của hai vợ chồng giấu . Kỳ thật cái bà sợ chính là cái bảo mẫu chịu thương chịu khó miễn phí đòi ly hôn, tới lúc đó việc trông chừng hai đứa nhỏ rơi lên đầu bà.
Một mặt cho rằng Vệ Mạnh Hỉ xứng với con trai thứ ba, một mặt luyến tiếc thả quả hồng mềm dễ bóp trong lòng bàn tay.
Đời vài năm Vệ Mạnh Hỉ từ miệng cô em chồng mới , tuy rằng nửa đường vợ chồng nhưng Lục Quảng Toàn đối với cô đều hề phòng , mỗi gửi tiền là đơn tiền đều tên cô. cô chữ, mà nhà họ Lục đề phòng cô như trộm, mỗi nhận bưu gửi là cô ly khai một cách “trùng hợp” nên tiền về đều là ông Lục lấy .
“Lần chồng trở về đơn gửi tiền ghi chính tên , chỉ cần đem giấy kết hôn cùng thư giới thiệu thể nhận , còn lừa nhà quê nên , đồng chí cô xem thật sự lừa ”?
Mở thư giới thiệu, Vệ Mạnh Hỉ theo b.út tích đại đội trưởng điền . Nhân viên công tác tiếp nhận tới lui đối chiếu đơn tiền gửi, xác thật là cùng một .
Mặc dù cô vẫn đem tiền đưa cho Vệ Mạnh Hỉ
Vì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-11-bi-khi-de.html.]
Tỉnh Thạch Lan là nơi trọng nam khinh nữ nhất, con dâu ở nhà chồng công nhận địa vị. Đó giờ trong một thời gian dài đều là cha chồng đại diện lấy, điều chứng tỏ con dâu chạm tiền , hiện tại nếu Vệ Mạnh Hỉ lấy tiền từ sở bưu chính nhà chồng cô kéo đến đây nháo ?”
như Vệ Mạnh Hỉ dự đoán, nhân viên công tác khả năng đắc tội với nhà họ Lục ở quê quán.
Trong lòng Vệ Mạnh Hỉ lạnh, một khi như thì đừng trách cô khách khí.
Chỉ thấy cô ôm Ô Ô đầu hướng công xã mà .
Một đám trẻ con như mấy chỉ gà con ốm nhom tung tung tăng phía gà , may mắn từ sở bưu chính đến công xã xa chỉ hơn 400m.
Vệ Mạnh Hỉ chỉnh sửa đầu tóc, nhắm đúng mục tiêu hướng đến một thôn dân than vãn: “ ai da, thật sự sống nổi mà, công xã nhân dân cư nhiên tham ô tiền cứu mạng của nhân dân, cả nhà sống nổi , tìm chỗ nào để đòi công bằng đây…?”
Lúc là 11 giờ trưa, cải cách mở cửa về , xã hội như thổi một làn gió xuân thể lãnh đạo, dân ở văn phòng vùi đầu học tập xã luận, thường ủy của huyện Hồng Tinh, thư ký, chủ nhiệm phụ nữ, đội trưởng dân binh đầy ắp tám chín .
“Vị đồng ý gì từ từ , thế cũng giải quyết vấn đề” Người chính là một dân giọng phi thường khách khí.
Kỳ thật Vệ Mạnh Hỉ ghét nhất chính là sướt mướt thể phân rõ trái, hiện tại mặt cô đỏ ao, chỉ thể căng da đầu một bên gạt nước mắt thét lên: “Không sống nổi nữa mà, bức t.ử là nhà quê, đứa con gái nhỏ còn đang bệnh nặng….”