Vương Hậu Hoa là từ nông thôn , từng thấy ít phụ nữ vì chút chuyện nhỏ mà lăn ăn vạ, bệt xuống đất vỗ đùi gào , chẳng màng chút hình tượng nào, lời lẽ thô tục, giống như một bà điên.
"Hậu Hoa!" Mã Tĩnh Lâm thấy Vương Hậu Hoa động tĩnh gì, hét lên một tiếng: "Anh mau , nó bao lâu!"
"Được ." Thần sắc Vương Hậu Hoa nhẫn nhịn: "Tĩnh Lâm em bình tĩnh một chút, chúng đều là văn minh, chuyện gì từ từ ."
Mã Tĩnh Lâm ngờ Vương Hậu Hoa những lời như , nước mắt cô kìm trào , cô ôm má: "Hậu Hoa thấy ? Tiểu Thu đ.á.n.h em, nó tát em, em là vợ , mặt cho em ?"
Vương Hậu Hoa vẫn câu đó: "Tĩnh Lâm em bình tĩnh một chút, bây giờ là xã hội pháp trị, đ.á.n.h , em công an bắt ?"
"Vậy còn em? Em đ.á.n.h, trút giận cho em, còn là đàn ông của em ? Có trong lòng phụ nữ khác? Có thích em?" Hét đến cuối, trong lòng Mã Tĩnh Lâm ngừng hiện lên những lời Tiểu Thu , cô trong lòng Vương Hậu Hoa chỉ Lâm Tuyết Kiều, đối xử với Lâm Tuyết Kiều hơn với cô , nghĩ đến đây, trái tim cô như thứ gì đó xé rách, cô cũng kìm chế mà trở nên cuồng loạn.
Vương Hậu Hoa đầu bỏ , quả thực là thể lý.
Chị Cần Vương Hậu Hoa một cái, trong lòng chắc là vui , lập tức khuyên giải: "Tĩnh Lâm, Hậu Hoa chắc chắn cũng đau lòng cho em, nhưng đúng đấy, là đàn ông con trai chạy ngoài đ.á.n.h một cô gái, thấy cũng thể thống gì, em bắt đồn công an ? Nghe bây giờ đ.á.n.h phạt nặng lắm, tù đấy."
Mã Tĩnh Lâm vẫn chịu buông tha: " chị xem, chẳng quan tâm em chút nào, em đ.á.n.h, cũng hỏi em đau ! Anh căn bản thích em!"
Mã Tĩnh Lâm tủi cực độ, ôm mặt hu hu .
Chị Cần vội vàng hiệu cho Vương Hậu Hoa, nhỏ: "Hậu Hoa xin Tĩnh Lâm , lấy chút dầu t.h.u.ố.c, bôi mặt cho con bé."
Những việc thật cần chị Cần nhắc nhở, Vương Hậu Hoa cũng , thực sự là cảm xúc dâng trào, .
lúc chị Cần đưa bậc thang, đành gật đầu, đổi sắc mặt với Mã Tĩnh Lâm: "Còn đau ? Sao Tiểu Thu đến đây? Sao cô đ.á.n.h em?"
Theo , Tiểu Thu và Mã Tĩnh Lâm , hơn nữa Tiểu Thu từng ý đồ đó với , cho dù gọi cô , cô cũng sẽ tới.
Cơn giận của Mã Tĩnh Lâm lúc vẫn còn: "Đau c.h.ế.t , thấy ? Cả mặt em đỏ lên , nó ghen tị với em, ghen tị em kết hôn với ! Em quan tâm, đ.á.n.h nó cũng , cho nó mất việc , em nó việc !"
Thời buổi công việc là mạng sống của nhiều , công việc, chẳng khác gì phế vật.
Cô lập tức thấy con Tiểu Thu mất việc, giống như một con ch.ó.
Vương Hậu Hoa cô : "Vậy cô đến đây ?"
Mã Tĩnh Lâm sẽ là cố ý gọi cô đến để kích thích cô , chỉ : "Em thấy cô là bạn , bảo cô qua giúp một tay, giúp em xem đôi giày nào , ai ngờ cô như bà điên đột nhiên đ.á.n.h em."
Lúc chị Cần mang dầu t.h.u.ố.c tới, Vương Hậu Hoa nhận lấy, định bôi cho Mã Tĩnh Lâm, Mã Tĩnh Lâm vẻ mặt ghét bỏ: "Em cần cái , em bệnh viện giám định thương tích, em con Tiểu Thu đó bồi thường tiền t.h.u.ố.c men cho em!"
Lông mày Vương Hậu Hoa khỏi nhíu , đột nhiên phát hiện, hàng xóm đang thò đầu dáo dác, thấy cũng trốn, thậm chí còn tới khuyên: "Sao thế ? Sắp kết hôn còn cãi ? Ái chà Tĩnh Lâm mặt cháu đỏ thế ? Không đối tượng đ.á.n.h đấy chứ? Nam đồng chí còn đ.á.n.h ? Một thằng đàn ông đ.á.n.h phụ nữ thì thể thống gì?"
Vương Hậu Hoa lập tức trở nên lúng túng: "Dì hiểu lầm , cháu đ.á.n.h ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quan-hon-sung-ai-vo-truoc-yeu-menh-nghich-tap/chuong-520-giong-dan-ba-chanh-chua-o-que.html.]
"Còn thừa nhận, ngờ nha, thì nho nhã lịch sự, mà đ.á.n.h vợ! Cậu thật là!"
Mã Tĩnh Lâm lúc cũng gào nữa, vội vàng : "Không , dì hiểu lầm , đ.á.n.h cháu."
Chị Cần cũng vội vàng đỡ, bảo đ.á.n.h .
"Không đ.á.n.h cháu thì cháu cái gì? Vừa như chọc tiết lợn, dì còn thấy cháu hét đ.á.n.h mà, Tĩnh Lâm dì cũng là cháu lớn lên, dì khuyên một câu, đàn ông đ.á.n.h thể lấy, nhân lúc bây giờ kết hôn, cháu suy nghĩ cho kỹ."
"Dì ơi thật sự , đ.á.n.h cháu."
Hàng xóm lắc đầu: "Dì cũng chỉ góp ý thôi, cuộc sống là do các cháu tự quyết định."
Nói xong liền , Mã Tĩnh Lâm giải thích.
Sắc mặt Vương Hậu Hoa trở nên chút khó coi.
Mã Tĩnh Lâm cũng trở nên ảo não, sắc mặt Vương Hậu Hoa chút chột , nhưng cô sẽ trách bản : "Đều tại con Tiểu Thu , Hậu Hoa thể trút giận cho em!"
Vương Hậu Hoa liếc cô : "Anh còn việc, đĩa từ em cần tìm cho em , em tự xem ."
Nói xong liền ngoài cửa.
Mã Tĩnh Lâm vội vàng tiến lên kéo : "Anh việc gì? Anh ?"
Vương Hậu Hoa nén sự mất kiên nhẫn: "Anh thanh toán tiền cho công nhân dọn vệ sinh."
Nói xong gạt tay cô , khỏi cửa.
Mã Tĩnh Lâm dậm chân ở cửa: "Hậu Hoa!"
Lần hàng xóm thấy càng khẳng định đôi vợ chồng trẻ đ.á.n.h .
Lúc Mã Kiến Nghiệp bọn họ trở về, hàng xóm liền tìm ông khuyên giải, con rể ông chọn , nhân lúc ông ở nhà đ.á.n.h con gái ông đấy.
Tiểu Thu đ.á.n.h Mã Tĩnh Lâm một chạy qua một con phố mới dừng , trong lòng chột thôi, mặc dù Mã Tĩnh Lâm đ.á.n.h cô , cô đây là phản kích, nhưng Mã Tĩnh Lâm tiền hơn cô , nếu cô chỉnh cô , thì cô chắc chắn xui xẻo.
"Tiểu Thu? Sao cô ở đây?"
Tiểu Thu ngẩng đầu lên, là bạn mới quen Hồ Tú Thanh.
Hồ Tú Thanh ngoài tìm cửa hàng bán quần áo, đúng lúc đến con phố , cô đến mặt Tiểu Thu, thấy thần sắc cô đúng, liền hỏi: "Sao thế ? Mặt cô ai đ.á.n.h ? Sao trông sưng lên thế?"
Tiểu Thu cô hỏi như , nước mắt kìm chảy xuống.