An Mẫn Hứa Vân Vân nguyền rủa, lúc cũng chẳng khá hơn là bao.
Tuy cô một mực khẳng định quần áo đó là cô mua bằng hai trăm đồng tiền riêng của , nhưng Mã Vĩ vẫn tức giận, : "An Mẫn, lương của thể nuôi nổi cái nhà , cần em con buôn để duy trì cuộc sống, nếu em còn kết hôn với , thì em trả quần áo, lấy tiền về, nếu , chúng hủy hôn ."
Hủy hôn?
An Mẫn trố mắt, thể tin nổi Mã Vĩ, nhưng cô tin lắm: "Mã Vĩ, nộp đơn xin kết hôn lên , còn duyệt , hủy hôn kiểu gì?"
Cô tin dám chuyện với lãnh đạo, sợ kỷ luật trong doanh trại ?
Thế chẳng khác gì ly hôn.
Sắc mặt Mã Vĩ lạnh lùng: "Kết hôn còn thể ly hôn, chúng chỉ mới nộp đơn xin kết hôn thôi, lấy giấy chứng nhận kết hôn, chỉ cần rõ với lãnh đạo, ông sẽ hiểu."
Nói đến câu , ý ám chỉ.
Sắc mặt An Mẫn đổi, ngờ cái tên Mã Vĩ tuyệt tình như , cô nghĩ ngợi: "Mã Vĩ, lúc lấy hàng xưởng là trả , lô hàng của em vốn lấy giá năm đồng, chỗ sửa còn bù thêm cái khác, tổng cộng là sáu đồng rưỡi tiền vốn, chúng mang thành phố bán thì chỉ bán tám chín đồng, nếu sang tay cho khác thì khó mà sang , em bán hết chỗ quần áo , bán nữa ?"
Nếu cô sang tay với giá tám chín đồng chắc chắn ai nhận, nếu cô sang tay với giá sáu đồng rưỡi, cũng ai , ai mà bỏ nhiều tiền như một lúc.
Mã Vĩ đồng ý: "Em sang tay với giá gốc, nghĩ cần đấy, khu gia thuộc của chúng chẳng còn chị dâu ? Sang cho họ ."
Thái độ của Mã Vĩ cứng rắn, bắt buộc An Mẫn sang tay hàng .
An Mẫn chút khó xử, cô còn thể sang cho ai, sang cho Điền Tĩnh ? Vốn dĩ tiền nhập quần áo của Điền Tĩnh là vay, thể nào bỏ tiền nữa.
Mà cô thể lấy tiền mà đưa trực tiếp cho cô , cho dù là bán chịu cũng .
Lâm Tuyết Kiều ?
Lâm Tuyết Kiều trông vẻ tiền, nhưng cô chắc chắn sẽ đồng ý. Vậy chỉ còn Hứa Vân Vân thôi.
Mắt An Mẫn đảo một vòng, nghĩ một cách.
Sau khi Mã Vĩ , An Mẫn dụi đỏ mắt, đó xuống lầu tìm nhân viên công tác xin nước nóng.
Nhân viên thấy mắt cô đỏ hoe liền hỏi chuyện gì, An Mẫn liền kể chuyện chia rẽ quan hệ của cô và đối tượng, xong nước mắt liền tuôn rơi.
Nói đến chỗ kích động, cô thậm chí còn bảo: "Nếu... nếu kết hôn , cũng sống nữa..."
Nhân viên đương nhiên là vội vàng khuyên giải cô .
Bảo cô đừng nghĩ quẩn.
An Mẫn vẻ lọt tai.
Nhân viên thấy cô như thì yên tâm lắm.
Đợi cô định tìm đồng nghiệp khác chuyện, thì thấy An Mẫn đang cửa sổ tầng ba.
Cô sợ hết hồn, vội vàng gọi tới.
An Mẫn cửa sổ lóc: "Tại khổ thế , tại hại , bây giờ kết hôn nữa ..."
Mọi nhao nhao khuyên can, thậm chí gọi cả Mã Vĩ và An Hoa tới.
Sắc mặt Mã Vĩ xanh mét, thấy An Mẫn như , còn dám những lời nãy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quan-hon-sung-ai-vo-truoc-yeu-menh-nghich-tap/chuong-192-sang-tay-quan-ao.html.]
An Mẫn vẫn hài lòng.
Cô lóc: "Em sai , em nên con buôn, Mã Vĩ em đảm bảo sẽ thế nữa, hu hu em sai , em cũng chỉ nghĩ bán quần áo , thể tích cóp chút tiền cưới cho chúng , ngờ bây giờ đến tiền mua đồ cưới cũng còn..."
Có gọi cả Hứa Vân Vân và Cao Tòng Võ tới, dù Hứa Vân Vân cũng là kẻ đầu têu.
Hứa Vân Vân ngờ An Mẫn diễn trò với cô , cô thế thấy mất mặt ?
Hứa Vân Vân cần cũng sắc mặt Cao Tòng Võ lúc khó coi thế nào, cô thật sự hận An Mẫn thấu xương.
An Mẫn tiếp tục : "Em thật sự như lời chị Vân Vân , em giở thủ đoạn hu hu..."
Sắc mặt Hứa Vân Vân cực kỳ khó coi: "An Mẫn, xin cô , chuyện cho dù , đối tượng của cô cũng sẽ , cô thành phố bán quần áo là sự thật, do bịa đặt."
An Mẫn : "Mã Vĩ em một vợ con buôn, nhưng hàng của em... bây giờ sang tay , em cũng ..."
Nói xong cô đưa một chân ngoài cửa sổ, dọa hét lên một trận, bảo cô đừng kích động.
Có liền hướng về phía Hứa Vân Vân : "Cô đang yên đang lành chia rẽ quan hệ gì, cô thật sự xin , cô nhận quần áo của ."
Mặt Hứa Vân Vân trắng bệch, cô lấy tiền ? Cô há miệng: "... nhận ."
Người bên cạnh liền mắng: "Thế cô rảnh rỗi nhiều chuyện mặt gì?"
" thế, đang yên đang lành đặt điều thị phi nhà gì."
Mặt Hứa Vân Vân lúc đỏ lúc trắng, cô khỏi về phía Cao Tòng Võ.
Giúp em với.
Cao Tòng Võ mặt .
Anh định cho Hứa Vân Vân một bài học.
Để cô hậu quả của việc nhiều chuyện.
Giúp cô sửa đổi những thói hư tật mang từ nông thôn lên.
Mắt Hứa Vân Vân khỏi đỏ lên, đối mặt với sự ép buộc của An Mẫn, sự lạnh lùng của Cao Tòng Võ, còn cả sự khinh bỉ của những xung quanh, cô hận thể tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống, cũng hận thể ngất cho xong.
An Mẫn thấy Hứa Vân Vân tỏ thái độ, chân cũng chuẩn đặt lên khung cửa sổ, đường vội vàng bảo Hứa Vân Vân đồng ý yêu cầu của cô .
"... nhiều tiền như ." Hứa Vân Vân trắng bệch mặt .
Trong lòng cô nghiến răng, cái con An Mẫn nhảy thì nhảy quách .
cô xong, liền kéo cô một cái, với cô : "Cô cứ đồng ý , mạng quan trọng."
Hứa Vân Vân về phía Cao Tòng Võ, cả lảo đảo sắp ngã.
Cao Tòng Võ rốt cuộc đành lòng, đầu với An Hoa và Mã Vĩ: "Chúng nhận một nửa nhé, thật sự là khả năng đó."
An Mẫn chuyển lời xong thì đồng ý.
Một nửa cũng ít .
Hứa Vân Vân xong, suýt nữa thì ngất xỉu.