Lúc , Cao Thúy Thúy chẳng khác nào một cô bé con, lóc kể lể sự bất hạnh của với trai.
Cao Đạm bước tới, định giơ tay xoa mặt em gái như hồi còn nhỏ, nhưng mới đến gần Cao Thúy Thúy ôm chầm lấy:
"Hu hu hu, hai, hai cứu em với, em và cả bán , gã đàn ông ngày nào cũng đ.á.n.h em, đau lắm, hai ơi em đau lắm!"
Dù là em gái ruột của , nhưng Cao Đạm cũng quen tiếp xúc mật như . Anh đẩy , đó mới xuống chiếc ghế mà hộ lý :
"Muốn cứu cô, thì kể chuyện từ đầu đến cuối ."
Thái độ lạnh lùng của Cao Đạm cũng đủ để lên rằng, tình cảm giữa hai em bọn họ hề hòa thuận, thiết như vẻ bề ngoài.
Cùng lắm, cũng chỉ còn chút ân tình cuối cùng trong lòng dành cho ông cụ Cao mà thôi!
Cao Thúy Thúy tuy kính ngưỡng hai, nhưng từ nhỏ cũng sợ Cao Đạm nhất. Cho nên khi thấy vẻ mặt lạnh băng của , cô vội đưa tay lau nước mắt, bắt đầu kể sự tình.
...
Ngược là Đoàn t.ử, từ lúc khỏi phòng bệnh, vẻ mặt mới coi như dịu đôi chút. Cậu bé mặt Diệp Uyển Anh, ngẩng cái đầu nhỏ lên:
"Mẹ ơi, thấy cô !"
Diệp Uyển Anh gật đầu, với con trai: "Được, , chúng cứ ở bên ngoài đợi là !"
Lúc Đoàn t.ử mới vui vẻ trở , bán hạt dẻ rang đường bên đường, cái mũi nhỏ khịt khịt: "Mẹ ơi, Đoàn t.ử đói bụng."
Oa, thơm quá thơm quá, giờ từng ăn nha.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
Cái nết nhỏ của con trai, đương nhiên Diệp Uyển Anh hiểu rõ. Sau đó hai con nắm tay về phía chiếc xe ba bánh bán hạt dẻ rang.
"Ông chủ, hạt dẻ bán thế nào ?"
"Chín hào một cân."
Cuối cùng, Diệp Uyển Anh mua năm cân hạt dẻ rang đường, còn mua thêm ba cân hạt dưa rang, hai cân táo sấy, tổng cộng hết mười đồng.
Nhóc con thấy mua nhiều đồ ngon như , hai mắt híp thành một đường chỉ.
Cao Đạm cũng ở phòng bệnh bao lâu. Sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện cũng như suy nghĩ của Cao Thúy Thúy thì liền rời . Vừa ngoài, liền thấy cô vợ nhỏ đang dẫn con trai mua hạt dẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-684-ngam-bien-ngam-nang-tien-ca.html.]
Đoàn t.ử thấy Cao Đạm tiên, xòe bàn tay nhỏ , hỏi: "Bố ơi, bố đây là cái gì ?"
Một hạt dẻ rang vẫn còn nóng hổi, tròn vo gọn trong lòng bàn tay của tí hon.
"Vậy con đây là cái gì ?" Người đàn ông hỏi ngược .
Nhóc con chu miệng, đó gật đầu đầy kiêu ngạo: "Đương nhiên là , đây là hạt dẻ rang đường!"
Khóe môi Cao Đạm cong lên, gật đầu với con trai: "Ừ, sai, là hạt dẻ rang đường."
"Vậy, bố thể giúp Đoàn t.ử bóc vỏ ạ?"
"Muốn ăn?"
"Dạ , ăn ăn, bụng Đoàn t.ử đói ."
Nhìn ánh mắt sáng lấp lánh của con trai, nhận lấy hạt dẻ từ tay bé, chỉ cần hai động tác nhẹ nhàng tách vỏ:
"Bố giúp con bóc, điều kiện là gì?"
Ách...
Nhóc con đưa tay chộp , thấy lời bố xong, tủi hít hít mũi: "Bố ơi~~"
Đâu ai trêu chọc như chứ?
Đều bóc xong còn đòi điều kiện, bố ơi bố yêu bé cưng của bố nữa ?
Đối với suy nghĩ trong lòng con trai, Cao Đạm coi như thấy, chậm rãi : "Gọi bố cũng vô dụng, từ ' mà hưởng' chẳng dạy con ?"
Đoàn t.ử gật đầu, ánh mắt nhỏ ông bố ruột mặt, đó sang bà ruột trả tiền xong xuôi:
"Bố, Đoàn t.ử giúp xách đồ."
"Đi ." Thằng nhóc thối cũng khá lắm, một chút là hiểu ngay!
Diệp Uyển Anh sót một chữ nào cuộc đối thoại của hai cha con, cho nên khi nhóc con chạy tới, cô liền đưa túi táo sấy nhẹ nhất cho bé xách.