Hai con thong thả dạo quanh trong viện, qua cửa hàng tạp hóa còn bà chủ gọi :
"Nhà Kỹ sư Cao, đây, cùng chuyện phiếm."
Một đám phụ nữ tụ tập chuyện, thể chuyện gì thì cũng đoán .
"Hôm nay thôi ạ, nhóc con bắt con dạo với nó." Diệp Uyển Anh từ chối.
Nghe , Cục bột nhỏ bên cạnh phối hợp kéo tay Diệp Uyển Anh:
"Mẹ dạo, dạo với Đoàn Tử."
Các chị dâu thấy , tự nhiên tiện giữ nữa: "Lần chuyện, thì chúng mà giữ chị , nhóc con chắc mất."
Hai con qua, ăn ý .
Cậu nhóc hài lòng:
"Mẹ ơi, Đoàn T.ử giỏi quá." Cậu tự khen .
Chọc cho Diệp Uyển Anh thật sự nhịn ha ha:
"Ừm, đúng đúng, Đoàn T.ử của chúng là giỏi nhất, thể giúp , ngoan quá!" Vừa , cô cúi xuống hôn lên má con trai.
Cậu nhóc hài lòng càng thêm đắc ý, khí thế càng hiên ngang.
Trên đường , những thấy hai con, đều dáng vẻ của nhóc chọc , tò mò hỏi:
"Ối, hôm nay Đoàn T.ử của chúng đáng yêu thế?" Một chị dâu hì hì khen.
"Không ạ, thím mới xinh ."
Phụt, cái miệng nhỏ ngọt quá.
Chị dâu ít nhất cũng ba bốn mươi tuổi , vất vả nửa đời , sớm còn vẻ của tuổi mười bảy, mười tám, hai mươi nữa, bây giờ, một nhóc khen xinh, vui đến mức cả lâng lâng, cuối cùng, còn lấy từ trong túi hai bắp ngô ngọt hái ở vườn nhà:
"Con ngoan, cầm lấy, về nhà bảo luộc cho ăn."
Cậu nhóc lập tức đưa tay nhận, mà về phía Diệp Uyển Anh, đợi Diệp Uyển Anh gật đầu, nhóc mới ngọt ngào nhận lấy hai bắp ngô từ tay chị dâu.
"Cảm ơn thím ạ."
"Ôi dào, chút đồ ai cũng , cảm ơn gì chứ, hai con đừng khách sáo."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
Sau khi tạm biệt chị dâu , hai con cũng dạo gần xong, nhóc rõ ràng cảm thấy lòng bàn chân bắt đầu đau:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-400-doan-tu-muon-viet-chu.html.]
"Mẹ ơi, về, về nhà, luộc ngô ăn."
Phụt, vẫn quên đồ ăn.
"Được, chúng về nhà."
Cậu nhóc nắm tay nữa, hai tay mỗi tay cầm một bắp ngô, tung tăng nhảy nhót về nhà.
Diệp Uyển Anh theo , ngừng lắc đầu.
Nhóc con , đây?
Quá đáng yêu!
........
Về đến nhà, Diệp Uyển Anh liền nhận lấy bắp ngô từ tay con trai mang luộc.
Nhóc con , đừng tưởng thấy, nước miếng chảy kìa.
"Mẹ ơi, khi nào ăn ạ?"
"Nhanh thôi."
"Nhanh là bao lâu?"
"Con xong một bài chữ, là thể ăn."
Cậu nhóc rõ ràng phân vân, cuối cùng, vì ăn, đành đau lòng đồng ý:
"Mẹ ơi, Đoàn T.ử chữ!"
Phụt......
Chỉ là, đến tối, cũng thấy bố của đứa trẻ về, khỏi chút lo lắng.
Cậu nhóc buồn ngủ rũ rượi, vẫn quên lẩm bẩm:
"Mẹ ơi, hôm nay bố về ạ?"
Diệp Uyển Anh ôm con trai phòng:
"Ừm, lẽ việc bận, chúng nghỉ ngơi , sáng mai mở mắt là thể thấy bố ."
"Dạ, ngủ ngon."