Một bộ đồng phục màu xanh lá cây bắt mắt, bưu tá thời là một nghề oách, bát cơm sắt, công chức nhà nước!
Anh trai, nhưng cũng , mày thanh mắt tú, trông vẻ thật thà nhưng ánh mắt toát lên vẻ lanh lợi.
Người đó lấy một phong thư đóng dấu đơn vị từ chiếc túi vải lớn treo ghi đông xe đạp:
"Này, đây là thư của cô, ký nhận !"
Diệp Uyển Anh nhận lấy phong bì, đó ký tên cuốn sổ ghi chép mà bưu tá đưa cho, mới cùng em trai trời cho Diệp Thần Dương rời .
Trên đường, Diệp Thần Dương cứ liên tục giục Diệp Uyển Anh mở thư.
trong lòng Diệp Uyển Anh suy nghĩ đầu tiên là từ chối, bức thư , cô luôn cảm thấy nếu mở , sẽ dính rắc rối!
Mãi cho đến khi về đến nhà họ Diệp, mặc cho Diệp Thần Dương rát cả cổ họng, Diệp Uyển Anh cũng mở phong bì, cuối cùng cô một về phòng đóng cửa , ngay cả cục bột nhỏ cũng cần!
"Ồ, , ngoan, con việc, chơi với bà ngoại nhé?"
Ngay khi cục bột nhỏ sắp òa lên, Diệp ôm bé sân, miệng ngừng dỗ dành.
Diệp Uyển Anh bàn, mặt cô chính là bức thư khiến cô lòng yên.
"Xem xem đây?"
Cô lẩm bẩm một , tay cầm lấy phong bì đặt xuống, cầm lên đặt xuống... Cuối cùng, cô c.ắ.n răng quyết định:
"Xem một cái cũng chẳng , ?"
Nghĩ , dường như cô cũng thông suốt.
Xoẹt~
Niêm phong của phong bì xé , cùng với lá thư rơi , còn một xấp tiền mới cứng, mười tờ tiền con ếch xanh mới tinh.
Tiền con ếch xanh chính là tờ giấy bạc năm mươi tệ, mười tờ là năm trăm đồng!
Cảm thấy bên trong lá thư dường như còn thứ gì đó, Diệp Uyển Anh đưa tay , cảm thấy cứng cứng, lấy xem, là một cuốn sổ tiết kiệm!
Diệp Uyển Anh chớp mắt liên tục, chớp mắt liên tục, một lúc lâu , vẫn phản ứng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-36-buc-thu-nang-triu-tinh-cam-va-tien-bac.html.]
Cô bực bội ném thẳng cuốn sổ tiết kiệm lên bàn, hít một thật sâu, lúc mới cầm lá thư mở xem.
Vợ yêu: Mong em nhận thư trong an lành.
Anh xin !
Lúc đó vì đơn vị nhiệm vụ khẩn cấp, rời mà để một lời nào cho em, một chuyến gần ba năm.
Không ở nhà ? Em ăn no ? Có mặc ấm ? Có bệnh ?
Anh tính cách nhà lắm, hy vọng em đừng để bụng.
Đương nhiên, nếu em đồng ý, vẫn hy vọng em thể đến đây sống cùng .
Sau khi dự án kết thúc, lập tức xin lãnh đạo, bây giờ nhà phân , là một căn hộ hai phòng ngủ, đủ cho chúng ở!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
Vợ , ngàn lời vạn chữ vẫn là xin , sẽ dùng cả quãng đời còn để bù đắp cho em.
Năm trăm đồng là tiền thưởng của dự án đó, em cầm lấy mua đồ ăn ngon và quần áo . Hai nghìn đồng trong sổ tiết kiệm là tiền dành dụm riêng trong những năm qua, bây giờ giao cho vợ!
Chuyện tiền bạc, em tự là , đừng với nhà, ?
Thôi, nữa, huấn luyện !
Vợ , nhớ em! Thật sự, nhớ!
Ngày hai mươi sáu tháng sáu năm một nghìn chín trăm tám mươi tám, văn phòng xx!
...
Nhìn bức thư nặng trĩu , Diệp Uyển Anh nhịn gõ mấy cái trán :
"Diệp Uyển Anh Diệp Uyển Anh, mày ngốc thế, sớm đoán bức thư đơn giản, còn mở xem?"
Mẹ kiếp!
Gã đàn ông thối tha, cặn bã đó, tại trò ? Nộp hết tiền lương chẳng là việc mà đàn ông mới ?