Thập Niên 80: Phúc Thê Dưỡng Bánh Bao - Chương 220: Rất Hợp Với Em

Cập nhật lúc: 2026-01-03 15:16:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6puDY5GoVe

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói , cô đưa tay định tháo xuống, ai ngờ đàn ông ngăn : "Thích là , đắt! Rất hợp với em!"

Ông chủ cũng ở bên cạnh phụ họa: " đúng , vị phu nhân , đây là tấm lòng của chồng cô đấy, hơn nữa, đàn ông kiếm tiền vốn dĩ là để cho phụ nữ của tiêu mà, đúng ?"

Lời , thô nhưng thật!

Đàn ông bản lĩnh, tiền kiếm đều cho phụ nữ tiêu!

Đàn ông bản lĩnh, phụ nữ tự tiêu tiền kiếm cũng chê bai!

Cho nên, đừng bao giờ tìm bạn trai trong đống rác!

Câu , Diệp Uyển Anh từng thấy mạng! Lúc đột nhiên nhớ tới, thật sự ý nghĩa!

"Đeo , chồng mua cho em cái hơn!"

Diệp Uyển Anh còn thể gì? Có thể từ chối ? Từ chối nữa e là trời giận oán mất!

Không thấy mấy nữ khách hàng trong tiệm đang chằm chằm như hổ rình mồi ?

Cũng vì cái gì khác, chỉ là mấy vị phu nhân giàu , chồng cưng chiều như bao giờ? Nhất thời chút ghen tị thôi!

"Cảm ơn!"

Thấy vợ nhỏ thật sự nhận , đàn ông cũng vui vẻ, lập tức trả tiền, còn lo lát nữa vợ nhỏ lỡ đổi ý ?

Diệp Uyển Anh thấy đàn ông còn ý định tiếp tục, sợ đến mức lập tức kéo ngoài:

"Ừm, chúng sang nhà khác xem !"

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60

Cao Đạm bất lực, vợ nhỏ nhà chịu tiêu tiền của , vợ nhà ai mà thế chứ?

Cái , đương nhiên là để trong ngoặc kép.

Trong lòng Cao Đạm hy vọng vợ nhỏ của thể tiêu tiền của thật mạnh tay!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-220-rat-hop-voi-em.html.]

Diệp Uyển Anh kéo đàn ông đang tình nguyện ngoài, cũng dám dạo mấy cửa hàng mặt tiền nữa, mà thẳng đến một khu chợ bày sạp vỉa hè!

Ở đây, đồ rẻ, là nhặt của hời, đương nhiên ở chỗ !

Hớn hở kéo tay đàn ông, dạo bên trái, ngó bên ! Vẻ mặt đàn ông cũng dịu , trong ánh mắt tràn đầy ý , ngoan ngoãn theo Diệp Uyển Anh.

Đương nhiên, đây cũng là tư thế bảo vệ!

Khi hai qua một sạp hàng, bước chân Diệp Uyển Anh dừng .

Ông chủ sạp hàng là một trai trẻ, thấy về phía , lập tức hì hì chào hỏi:

"Phu nhân, trúng cái gì ? Hôm nay cô là vị khách đầu tiên, bất kể mua gì, giảm giá hai mươi phần trăm!"

Diệp Uyển Anh , đó xổm xuống, cầm một chiếc bình hoa đất lên.

"Ái chà, phu nhân mắt thật, đây chính là bình gốm sứ thanh hoa thời Minh đấy, đáy còn ấn chương cung đình, thể là do vị công chúa, phi tần nào đó từng dùng qua!"

Phụt!

Bình gốm sứ thanh hoa thời Minh? Còn là trong cung đình?

Lừa cũng thể lừa kiểu đó chứ? Có thể soạn bản thảo ?

Nếu thật sự là bình hoa thời Minh, sớm ở chỗ ! Ít nhất cũng viện bảo tàng chứ!

, định mua, cũng cần thiết vạch trần !

Đặt bình hoa xuống, cầm một nghiên mực lên: "Cao Đạm, xem, cái cho con trai luyện thư pháp ?"

"Em quyết định là !" Cao Đạm đối với mấy đồ cổ là thông sáu khiếu, chỉ còn một khiếu thông, miễn là vợ nhỏ thích là !

Ông chủ dường như cũng lừa hai : "Phu nhân, nếu cô thích nghiên mực , một trăm đồng bán rẻ cho cô đấy!"

Bán một trăm đồng, còn kiếm tám mươi đồng, nghiên mực mua từ một thu mua đồng nát!

 

Loading...