Lúc , ngay cả cha Diệp xuống cũng vùng dậy:
"Tiểu Đạm về hả?"
"Cha."
Cha Diệp khoác một chiếc áo khoác kiểu cũ , xua tay:
"Ngồi xuống , xuống ."
Sau đó ông với Diệp: "Bà nó ơi, chần cho Tiểu Đạm hai quả trứng gà, thêm chút cơm rượu, trời lạnh, ăn cho ấm ."
Mẹ Diệp đương nhiên chút ý kiến nào , vui vẻ đáp lời: "Ừ, , cũng nghĩ thế."
Ách, đối mặt với cha vợ nhiệt tình, Sở trưởng Cao tất nhiên vẫn chút tự nhiên, nhưng thể thấy, khi đối xử với hai ông bà , rõ ràng thiết hơn so với nhà họ Cố.
"Mẹ, đừng phiền phức thế, trời muộn quá ..." Thật sự nỡ để vợ lớn tuổi bận rộn vì trong đêm lạnh thế .
Chỉ là, lời còn xong, vợ ngắt lời:
"Phiền phức cái gì? Có gì mà phiền phức, , cứ nghỉ ngơi một chút , xuống bếp chuẩn ngay đây."
Nói xong, cho cơ hội từ chối, bà thẳng khỏi cửa nhà chính.
Cao Đạm cùng cha Diệp bên chiếc bàn bát tiên, đương nhiên, lâu như gặp, cha Diệp với tư cách là cha vợ, là bậc trưởng bối, chắc chắn nhiều điều hỏi, mà Sở trưởng Cao thì cũng kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi một, hề chút mất kiên nhẫn nào.
"Vâng, thứ đều ..."
"Ổn cái gì mà ? Cha , Tiểu Đạm con đó thương mà! Sao gửi thư về nhà?"
Cha Diệp cũng mới chuyện từ miệng cháu ngoại hai ngày nay, may mà, cha Diệp vẫn cháu ngoại lúc đó suýt chút nữa bắt cóc!
Cái mà , còn sẽ ầm ĩ lên thế nào nữa.
Nhóc Đoàn t.ử , chính là cục cưng, là tâm can bảo bối của mấy vị già đấy!
Ách...
Uyển Anh pha mang tới, mắt mũi mũi tim, vẻ cái gì cũng .
Đã đương sự ở đây, thì giao cho đương sự giải quyết .
Đừng cha già họ Diệp bình thường vui vẻ là một hiền lành, nhưng khi thực sự gặp chuyện, tính tình đó, bướng bỉnh lắm đấy.
Cho nên...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2017-tam-duong-hoi-tham-loi-dan-do-cua-nhac-phu.html.]
"Khụ, cha, uống ạ, táo đỏ kỷ t.ử."
Ở nông thôn, thiếu mấy loại d.ư.ợ.c liệu nhỏ , nhà họ Diệp nhiều lắm.
Rót cho cha Diệp, rót cho đàn ông bên cạnh, rót xong, chân cô âm thầm lùi mấy bước.
Ừm, dù tuyệt đối rước lửa .
Cha Diệp thể tâm tư nhỏ của con gái?
"Được , đừng trốn nữa, con cũng đây xuống, đến đây , thì cho rõ ràng, tình hình thế nào, vết thương của Tiểu Đạm hiện giờ ? Đã bệnh viện tái khám ?"
Uyển Anh bắt tại trận, đương nhiên thể chạy nữa, ở một bên khác, ba , ba hướng.
Có chút cảm giác như tam đường hội thẩm.
Khụ.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Ở góc độ ai thấy, Uyển Anh liên tục nháy mắt hiệu cho đàn ông: Anh trả lời .
Khóe miệng Cao Đạm giật giật mấy cái, mới mở miệng :
"Cha, đừng lo lắng, thật sự vết thương nghiêm trọng gì, chỉ là vết thương ngoài da thôi, thì đáng sợ, nhưng giờ khỏi hẳn ."
Mặc dù thấy câu trả lời, nhưng cha Diệp vẫn tin tưởng: "Thật sự khỏi hẳn ?"
Cao Đạm gật đầu:
"Thật ạ!"
Chỉ là chút vết thương ngoài da, thời gian ở nhà họ Cố, đều tẩm bổ canh ngon nước ngọt, thể nhanh khỏi? Chẳng là uống phí bao nhiêu đồ ?
Cha Diệp nhấp một ngụm , đó đặt tách xuống:
"Tiểu Đạm ~"
Cái giọng điệu ...
Trong lòng Cao Đạm khỏi nhảy dựng lên:
"Cha, con đây!"
Chỉ cần là con rể, thấy cha vợ dùng giọng điệu , e rằng tim gan đều sẽ run rẩy một chút nhỉ?