Buổi sáng trôi qua nhanh, nhưng những thứ cần mua vẫn mua xong. Diệp Uyển Anh tìm đến trạm y tế công lập, gửi xe ở đó, lúc mới coi như yên tâm.
"Đi nào, đưa con ăn đồ ngon!"
Cô theo thói quen vuốt nhẹ ch.óp mũi nhỏ xíu của con trai, khẽ.
"Ngon... ăn ngon... ma ma là nhất... moa moa..." Đoàn T.ử chu cái miệng nhỏ nhắn hôn gió hai cái, thực sự đáng yêu vô cùng.
"Phụt..." lúc , bên cạnh vang lên tiếng của một .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
Diệp Uyển Anh lập tức sang, liền thấy một phụ nữ mặc áo sơ mi kẻ ca rô, mặc quần tây đen dài chín tấc, chân một đôi giày da nhỏ màu đen bóng loáng!
Cô gái tóc ngắn, chỉ chạm đến tai, dáng thẳng tắp, mặt vẫn kịp thu nụ .
Diệp Uyển Anh tự nhiên cũng hiểu nụ ý gì khác, bèn với cô gái :
"Chào cô, đồng chí!"
Cô gái dường như ngờ Diệp Uyển Anh sẽ đáp , ngẩn một chút, nhanh phản ứng mới lên tiếng: "Chào cô, đây là con của cô ?"
Diệp Uyển Anh gật đầu!
Người tiếp: "Rất đáng yêu, bé 'moa moa' là ý hôn hôn ?"
Được , từ "moa moa" nhiều năm mới xuất hiện, bình thường hai con chơi đùa, Diệp Uyển Anh thường xuyên với con trai "moa moa", ngờ nhóc con nhớ kỹ như !
"À, đúng !"
Cô gái chớp chớp mắt, đó : "Đột nhiên phát hiện tượng hình nha, moa moa, hôn hôn..."
Cô còn bắt chước dáng vẻ chu môi của Đoàn T.ử , động tác hôn gió hai cái!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-161-huong-vi-quen-thuoc-trong-ky-uc-tuoi-tho.html.]
Diệp Uyển Anh chọc , lúc mới quan sát kỹ mặt một chút, cô gái trông cũng lớn lắm, tối đa quá hai mươi tuổi.
"Vậy cô cứ việc , chúng đây. Đoàn Tử, chào tạm biệt dì nhỏ con!"
"Dạ... dì ơi... bái bai..." Bàn tay ngắn ngủn mập mạp vẫy vẫy, dáng vẻ khiến nữ đồng chí đối diện sự dễ thương cho tan chảy!
"Tạm biệt nhé, bạn nhỏ!"
...............
Đối với việc phố món gì ngon, Diệp Uyển Anh cũng rõ lắm, liền dắt con trai dọc theo đường, nếu quán nào buôn bán đặc biệt đắt khách, chắc chắn mùi vị sẽ tệ!
Hai con hồi lâu, cuối cùng đến một đầu ngõ nhỏ!
Lúc , một cơn gió thổi tới, trong gió mang theo mùi vị canh hải sản vô cùng tươi ngon, rằng hải sản là một trong những món ăn Diệp Uyển Anh thích nhất!
Hồi nhỏ sống ở nhà bà ngoại, nhà bà ngoại ở ngay bờ biển, cả ngày đều đủ loại hải sản, cá tôm ăn hết!
về , bà ngoại bệnh qua đời, cô bố đón về thành phố lớn sinh sống, liền ít khi tiếp xúc với những món ngon đó nữa!
Đợi đến khi lớn lên, tiền , thể tùy tiện nhà hàng ăn uống, phát hiện bao giờ tìm hương vị từng ăn ở nhà bà ngoại nữa!
Chỉ là ngờ, lúc ngửi thấy một mùi vị giống hệt trong ký ức hồi nhỏ!
Trong lòng chút kích động nho nhỏ, liệu khi nào gặp bà ngoại của kiếp ?
Nghĩ như , bước chân chân sải rộng một chút, Đoàn T.ử đang dắt tay thì chạy mới theo kịp !
Chạy bao lâu, Đoàn T.ử liền chạy nổi nữa: "Ma ma... ma ma..." Ánh mắt tủi Diệp Uyển Anh!
"Ôi, suýt chút nữa quên mất nhóc con , nào, bế!" Trong lòng vẫn nôn nóng rốt cuộc là bà ngoại kiếp !