Phụt~~~
Ha ha ha ha ha.... Hóa trong lòng ngài sáng như gương nhỉ?
Biết đám lính mới lọt hố nghiên cứu viên ai nấy đều hận ngài đến nghiến răng nghiến lợi?
Không sợ ngày trùm bao tải đ.á.n.h hội đồng ?
Dùng lời của Cao Đạm mà : Có bản lĩnh thì cứ nhào vô, ai thì cháu!
Triệu Soái chuyện nữa , cái mặt của ông bạn già là trong lòng tên đang nghĩ gì, đả kích thêm nữa!
Nói xem, đều là , đều là đàn ông, với so tức c.h.ế.t thế nhỉ?
Dù cũng là lớn lên trong sự đả kích của ruột mà?
còn thì ? Lớn lên ở nông thôn, lúc đó mới chỉ nghiệp cấp hai, mặc dù học bổ túc chương trình đại học, nhưng lúc đầu , ai ngờ viện nghiên cứu, ngày đầu tiên hai gặp , cũng là đầu tiên hai đ.á.n.h , tẩn cho ba ngày xuống giường!
Thôi... thôi... nữa, nhiều đều là nước mắt!
Vì thời gian đơn vị quả thực bận, Cao Đạm chỉ thể đưa đứa bé đến văn phòng, lôi tấm đệm từ chiếc giường gấp đơn ngủ mấy ngày nay trải xuống đất:
"Từ giờ trở , con chỉ ở , nếu , sẽ đ.á.n.h đòn m.ô.n.g!"
Hừ... Đừng tưởng phát hiện , thằng nhóc ranh ma lắm, đ.á.n.h đòn m.ô.n.g nghĩa là gì!
Coi như mấy năm nay lăn lộn uổng phí ?
Nội tâm tiểu đoàn t.ử từ chối, nhưng...
Hu hu hu... Mẹ... mau về ... Bố đáng sợ quá... biến thành quái vật ăn thịt ....
"Hứ~~"
Cậu nhóc bé xíu cực kỳ kiêu ngạo hừ một tiếng với Cao Đạm, sấp xoay , chĩa m.ô.n.g về phía ai đó, 'pủm' một tiếng, xì một cái rắm thối thật to!
Ai bảo bố hung dữ?
Cho ngửi mùi thối!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-125-mui-huong-ky-la-va-noi-oan-cua-cao-lao-dai.html.]
Quả nhiên, một mùi hương vô cùng 'kỳ dị ngát hương' lan tỏa khắp văn phòng!
Ngoài cửa, Triệu Soái ôm một chồng tài liệu cao bằng bước , chân bước qua cửa, ngay lập tức lùi :
"Vãi chưởng, lão đại đ.á.n.h rắm ? Thối thế!"
Hoàn nghĩ tới, sẽ là do cái đứa bé cao bằng đùi giở trò!
Triệu Soái luôn cho rằng, trẻ con đều thơm mùi sữa, đ.á.n.h rắm chắc chắn cũng mùi sữa, cho nên, cái rắm nhất định là do lớn thả!
Cao Đạm thực sự oan!
Vừa ngửi thấy cái mùi 'ngát hương' mãi tan , mặt càng đen hơn!
Tuy nhiên, kẻ đầu têu nào đó lúc lén lút khúc khích.
Không thể nhịn nữa, xách đứa bé lên, thẳng mắt: "Gan to hả?" Giọng lạnh lùng, nhưng vẫn trong đó bao nhiêu tức giận!
Lại một nữa tự thôi miên trong lòng: Con ruột, con ruột, con đẻ! Không con nhà ! Phải bình tĩnh!
mà...
Tiểu đoàn t.ử vẫn ông bố mặt đen dọa sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn , đó "oa" một tiếng òa lên!
"Không cần bố... bố ... Mẹ... ...."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
Vừa lóc, dùng hai bàn tay mập mạp đẩy n.g.ự.c ông bố ruột của .
Thời gian qua, Cao Đạm thực sự ít khi thấy tiểu đoàn t.ử , thể thấy đứa trẻ phụ nữ nhỏ bé dạy dỗ ngoan, giống những đứa trẻ khác hở tí là lóc om sòm! Ngay cả mấy bắt gặp phụ nữ mắng con, đứa bé cũng chỉ bộ sắp , chứ thực sự tiếng!
Đàn ông con trai mà, thể chứ?
lúc , đứa trẻ cho , điều khiến Cao công từng kinh nghiệm cảm thấy chút luống cuống tay chân.
"Được , nữa! Nín!" Cao công dỗ trẻ con chỉ đành ôm đứa bé lòng, một tay thỉnh thoảng vỗ nhẹ lưng con an ủi!
Thực tiểu đoàn t.ử lâu, nhưng ai phát hiện , đoàn t.ử nín , thực là vì... ừm, sắc mặt tiểu đoàn t.ử hình như trở nên kỳ lạ!