Thập Niên 80: Nữ Phụ Pháo Hôi Xuyên Sách Niên Đại Nhận Nhầm Nam Chính - Chương 60
Cập nhật lúc: 2025-11-30 10:49:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông chắc chắn, Lâm Kiều cũng thành thật: “Anh thấy nó thú vị ? Xà phòng chúng dùng, t.h.u.ố.c chúng uống, và cả nước tương, giấm chúng dùng để nấu ăn, đều là do Hóa học tạo cả.”
Ban đầu cô chính vì hứng thú với những điều , nên mới yêu thích Hóa học, đó càng học càng giỏi, cuối cùng lún sâu cái hố lớn của Hóa học.
cũng chính vì yêu thích, nên cô mới thể giữ vững tâm lý lặp lặp những thí nghiệm dù giáo sư hành hạ đến mức c.h.ử.i thề.
Có lẽ khi thực sự yêu thích một thứ gì đó, giọng điệu sẽ vô thức bộc lộ , ngay cả cái bóng đèn đường kéo dài thu ngắn , cũng toát lên vài phần vui vẻ.
Trong đầu Quý Đạc vô thức hiện lên hình ảnh cô chăm chú đồ vật, từ lúc nào hết một vòng quanh doanh trại lớn.
Thấy lính gác ở cổng, giơ tay đồng hồ: “Về thôi.” Thấy Lâm Kiều đồng ý, : “Chuyện bên Tiểu Trạch em cần quan tâm nữa.”
Ý là chuyện sẽ xử lý, Lâm Kiều cũng bận tâm nữa.
Ngày hôm , tại nhà họ Quý, thấy con trai, Từ Lệ tỏ vui mừng hơn cả tuần .
“Cưới vợ đúng là khác, còn về nhà , đây mười bữa nửa tháng cũng chẳng thấy mặt một .”
Trên mặt Quý Đạc sớm còn vẻ mệt mỏi của ngày hôm qua, trêu chọc, chỉ đưa túi giấy nhỏ trong tay : “Ảnh.”
“Mẹ đoán cũng đến lúc rửa xong .” Từ Lệ vui vẻ cầm phòng khách, gọi ông Quý: “Ông cũng xem .”
Ông Quý đang báo, kính lão vẫn còn gác sống mũi, miệng đáp vẻ lạnh nhạt, nhưng khuôn mặt thành thật xích gần.
Ảnh là do Quý Trạch tự tay chụp, ngờ chụp cũng khá . Mặc dù độ phân giải của máy ảnh bình thường, kỹ thuật chụp cũng đơn giản, nhưng dù cũng coi là khá hơn ảnh của một bạn trai "thẳng nam" chụp.
Đặc biệt là ảnh chụp chung của Lâm Kiều và Quý Đạc, cả hai đều nhan sắc cao. Quý Đạc mặc đồng phục, Lâm Kiều cũng trang điểm nhẹ. Khóe mắt sắc sảo và đôi môi đỏ mọng tôn lên khuôn mặt trắng hồng, cạnh Quý Đạc giống như hoa hồng rơi mũi súng.
Từ Lệ cầm ảnh xem xem : “Vẫn là Kiều Kiều xinh , trang điểm càng hơn.”
Ông Quý đưa nhận xét về con dâu, nhưng vẻ mặt thì cũng đồng tình, chỉ là sang con trai bên cạnh: “Lão Nhị kết hôn cũng cứ mặt đơ thế?”
“Nó lúc nào mà mặt đơ ?” Từ Lệ cũng chút chê bai.
Không sự so sánh thì tổn thương, bình thường thấy gì, nhưng cạnh Lâm Kiều mà so sánh, Quý Đạc cứ như chụp ảnh thẻ .
“Vẫn là Kiều Kiều ăn ảnh.” Từ Lệ nhịn khen thêm nữa.
Còn về gia đình Quý Quân trong ảnh chụp chung, bà nhắc đến, lấy album ảnh , kẹp mấy tấm chọn : “Mấy tấm còn các con giữ lấy. Mẹ nhớ nhà còn cái máy ảnh Hải Âu, đây Tiểu Trạch mang về, Kiều Kiều con chụp ảnh , chụp thêm mấy tấm nữa ?”
“Không chụp ạ.” Lâm Kiều : “Ở nhà cũng ai chụp cái .”
Cô chụp bằng điện thoại di động, chứ loại máy ảnh kiểu cũ cô cũng từng chạm .
Từ Lệ nghĩ cũng đúng: “Cái máy ảnh đó còn là màu đen trắng, rửa tô màu lên, tự nhiên như ảnh màu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nu-phu-phao-hoi-xuyen-sach-nien-dai-nhan-nham-nam-chinh/chuong-60.html.]
Trước khi cải cách mở cửa, máy ảnh nội địa đều là đen trắng, máy ảnh màu cũng mới bắt đầu xuất hiện trong nước năm nay, bình thường còn khó mà kiếm . Từ Lệ nhắc nữa, lấy một cuốn album trống: “Mẹ đoán hai đứa chắc thời gian, nên mua luôn giúp các con.”
Mấy lượt cho ảnh album, Lâm Kiều đột nhiên nhớ một chuyện: “Cháu còn một tấm ảnh Quý Đạc hồi bé, lát nữa cũng cho đây.”
Ảnh Quý Đạc hồi bé?
Thần sắc Từ Lệ khựng một cách khó nhận , Quý Đạc bên đang ông Quý hiếm khi gặp kéo thư phòng chơi cờ tướng, bước chân cũng khựng .
🖼️ Chương 25: Ảnh chụp
Sự khựng của Từ Lệ ngắn, nhưng Lâm Kiều vẫn chú ý đến.
Nhận thấy ánh mắt của cô, Từ Lệ : “Thật ngờ, nhiều năm như mà con vẫn còn giữ.”
“Là bà nội cháu giữ , cũng may là bà còn giữ, nếu cháu cũng chắc tìm nhà họ Quý.”
Từ Lệ gì nữa, Quý Đạc bên cũng khỏi phòng như thường lệ. Sau đó, Từ Lệ tìm con trai: “Tấm ảnh đó, con tìm cơ hội lấy . Người , nên để ảnh Tiểu Trạch còn ở trong tay Kiều Kiều.”
Quý Đạc “ừ” một tiếng. Buổi tối hai ăn cơm xong ở nhà cũ, mới lên đường trở về ánh chiều tà.
Lúc chuẩn lên xe, trong tay Lâm Kiều thêm hai cái hũ.
Quý Đạc là Từ Lệ đưa, quả nhiên Từ Lệ đưa: “Dì Trương đưa cho , là dưa muối dì tự muối, bảo chúng ăn với cơm.”
“Em và dì quan hệ ?” Quý Đạc đưa tay nhận một bên.
Lâm Kiều là kiểu vẻ ngoài dễ lòng lớn, nhưng hình như những lớn tuổi từng tiếp xúc với cô, đều khá thích cô.
Lâm Kiều chỉ : “Cũng tạm thôi. Có lẽ là do miếng cao dán tặng dì mấy hôm tác dụng, dì dán đầu gối đỡ đau hơn.”
Quý Đạc cảm thấy chỉ . Diệp Mẫn Thục đối với dì Trương cũng khách sáo, thỉnh thoảng đồ ăn ngon cũng quên phần dì Trương. đó chỉ là khách sáo thôi, ít nhất Diệp Mẫn Thục sẽ quan tâm đầu gối dì Trương đau , càng nghĩ đến việc giúp bà mang cao dán.
Lên xe, đóng cửa xe , Lâm Kiều bàn bạc với Quý Đạc: “Hay là mang một ít sang nhà Lữ trưởng Lương? Lúc nhà, vợ ông mang lương khô qua cho .”
Tay nghề dì Trương , tiếc là cô và Quý Đạc thường xuyên ăn cơm ở nhà, đồ vật để bên ngoài dễ hỏng, để trong tủ lạnh dễ lẫn mùi dưa muối khắp tủ. Hơn nữa là hàng xóm láng giềng, nhà họ Lương cứ gửi đồ đến, họ đáp nào cũng .
Quý Đạc đương nhiên ý kiến, ai ngờ về đến nhà Lâm Kiều rửa sạch một cái lọ đựng đồ hộp, cho dưa muối đưa thẳng cho .
Lâm Kiều tính cách độc lập, những việc tự ít khi phiền khác, càng sai bảo cái cái . Quý Đạc ban đầu còn kịp phản ứng.
“Không là gửi dưa muối ?” Lâm Kiều nhấc cái lọ: “Vợ Lữ trưởng Lương thích lắm, thấy ?”
Thực đối phương cũng chỉ là thích cô thôi, một là nhắm cô, hai là cô khắp nơi. So với cô giáo Trịnh ở trường, thì dễ hòa hợp hơn nhiều.