Thập Niên 80: Nữ Phụ Pháo Hôi Xuyên Sách Niên Đại Nhận Nhầm Nam Chính - Chương 53
Cập nhật lúc: 2025-11-30 10:41:08
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ lão Khúc là chút khó xử, còn Tống Tĩnh lúc chào tạm biệt Lâm Kiều, nụ cũng còn tự nhiên như lúc đầu.
Cô gái lẽ từ nhỏ ưu tú, khác tung hô quen , luôn cảm thấy thể công việc, danh tiếng . Cuối cùng, chuyện nắm chắc mười phần, ngược chính cô cho còn chắc chắn nữa.
Lâm Kiều cảm thấy trẻ tuổi thể hiện một chút thì , chỉ là cô thích trở thành đẩy thế khó, cũng cảm thấy đối phương chút cố ý , nên chào Phó Hiệu trưởng Tề một tiếng chuẩn rời .
Tống Tĩnh gọi cô , ánh mắt lộ vẻ xin : “Hôm nay thật sự xin ...”
“ khi cô đến cũng .” Cô mở lời, Lâm Kiều đoán cô gì, phất tay: “Không , dù cũng thiệt gì.” Cô ôm xấp bài thi và giáo án bỏ .
Lần kiểm tra mất một tiết học. Lâm Kiều văn phòng, cô giáo Trịnh cô với vẻ nửa nửa : “Giảng một tờ đề thi mất hai tiếng đồng hồ?”
Đến đây mấy ngày, Lâm Kiều cũng hiểu tại đối phương luôn chuyện kiểu mỉa mai với cô.
Không vì cô giáo Dương đẩy cô cho đối phương, mà là đối phương cũng nghiệp cấp ba, cũng theo chồng đến đơn vị quân đội giáo viên, và cũng dạy Hóa học cấp hai.
về trình độ giảng dạy thì, dù chỉ dạy hai lớp, vẫn thường xuyên phụ học sinh phản ánh với nhà trường, hy vọng thể đổi giáo viên cho con. Vì , ngay khi Lâm Kiều đến, cô coi Lâm Kiều là đối thủ cạnh tranh đến thế , và thấy ngứa mắt lúc nơi.
Những tìm cách nâng cao bản mà cứ chăm chăm khác thì ở cũng . Lâm Kiều trực tiếp phớt lờ cô , chỉ với cô giáo Dương một câu: “Hiệu trưởng Tề tìm chút việc.”
Vì chuyện vẫn , cô cụ thể là chuyện gì, cô giáo Dương cũng hỏi, chỉ cô: “Lần đầu giảng bài, cảm thấy thế nào?”
Lâm Kiều bàn việc riêng trong văn phòng. Cô xuống suy nghĩ nghiêm túc một chút: “Học sinh đáng yêu hơn Đoàn trưởng Quý nhiều.”
Lời khiến cô giáo Dương bật : “Thế thì , thật giảng thêm vài là quen thôi, đều như thế cả.”
Ngày hôm về nhà cũ nhà họ Quý. Buổi tối khi ăn cơm xong, Lâm Kiều dùng máy giặt giặt quần áo .
Thời đại mới bắt đầu thịnh hành máy giặt hai lồng, một bên để giặt khuấy, một bên để vắt khô. Tuy phiền phức một chút, lúc giặt cũng ồn ào, nhưng thật sự bền, một gia đình dùng đến bốn mươi năm vẫn hỏng.
Lâm Kiều phơi quần áo vắt khô trong sân một đêm, sáng hôm dậy khô .
Cô gấp gọn cất tủ, căn tin ăn sáng, thấy thời gian còn sớm, cô dạo một vòng quanh cửa hàng quân khu .
Mặc dù lúc kết hôn mua xà phòng, loại Song Hỷ hiệu cũ của nội địa, nhưng Lâm Kiều thật thích dùng loại xà phòng công nghiệp nhiệt chế lắm. Trong quá trình sản xuất, để tạo hình nhanh chóng, chỉ lãng phí nhiều thành phần, mà còn cho thêm ít chất phụ gia.
Cô thích xà phòng lạnh thủ công với thành phần dịu nhẹ hơn, chỉ là thời đại thể mua nguyên liệu xà phòng lạnh .
Dù để xà phòng thủ công nhất là dùng dầu ô liu, dầu cọ hoặc dầu dừa, những thứ đều sản xuất ở miền Nam, còn loại dầu ăn thường thấy ở thị trường miền Bắc là dầu đậu nành, mỡ heo.
Quả nhiên, cô một vòng lớn cũng tìm thấy thứ . Cô bán hàng thấy cô ngắm hồi lâu mà mua, còn hỏi cô: “Cô cứ lượn lượn chóng hết cả mặt, rốt cuộc cô tìm cái gì? Đừng thấy cửa hàng quân khu chúng nhỏ, nhiều thứ bên ngoài thấy , chỗ chúng đều đấy.”
Điều thì đúng là sự thật, căn tin là . Lâm Kiều nghĩ một lát: “Có dầu ô liu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nu-phu-phao-hoi-xuyen-sach-nien-dai-nhan-nham-nam-chinh/chuong-53.html.]
“Dầu ô liu là cái gì?” Cô bán hàng rõ ràng là một vợ miền Bắc.
Xem chỉ thể dùng dầu ăn thông thường để thôi. Tuy chất lượng sẽ kém hơn một chút, nhưng vẫn hơn xà phòng công nghiệp mua ngoài.
Lâm Kiều đang định bỏ , bỗng thấy một giọng quen thuộc từ phía hỏi: “Cô tìm dầu ô liu ?”
🔰 Chương 23: Thử Giảng
Giọng đó quen thuộc mang theo chút do dự. Lâm Kiều đầu , phát hiện Quý Trạch đang cách đó xa, cổ áo quân phục mở rộng, mũ quân đội cài cầu vai, tay đút túi quần.
Bên cạnh là quầy t.h.u.ố.c lá, rượu bia, kẹo bánh, tay còn cầm hộp t.h.u.ố.c lá và tiền thừa, chắc là đến mua thuốc.
Có lẽ vì Diệp Mẫn Thục, cháu lớn thấy cô luôn chút tự nhiên. Anh bình thường bận rộn, thời gian về nhà cũ còn ít hơn cả Quý Quân và Diệp Mẫn Thục. Đây là đầu tiên hai gặp riêng tư, Lâm Kiều chút bất ngờ: “Anh cũng ở quân khu ?”
Quý Trạch mơ hồ đáp một tiếng, hỏi một nữa: “Vừa nãy cô hỏi cô bán hàng, cô tìm dầu ô liu ?”
Anh thật bắt chuyện, thấy Lâm Kiều thậm chí còn tránh .
Dù hai đây mối quan hệ như , dù Lâm Kiều , thấy cô cũng chỉ cảm thấy hổ.
Lâm Kiều cứ loanh quanh ở đó lâu, còn cố ý hỏi cô bán hàng, rõ ràng là cô thực sự cần thứ . Anh định , nhưng chân lời dừng tại chỗ, miệng càng lời, tự hỏi .
Lâm Kiều rõ tâm trạng phức tạp của , còn tưởng rằng sự khó xử của khi đối diện với là do mối quan hệ giữa cô và .
cô kết hôn, đối phương cũng tặng quà cưới hậu hĩnh, cô vẫn trả lời thành thật: “Muốn tự một ít đồ.”
Quý Trạch hỏi cô, cũng thật sự cô cần dầu ô liu để gì.
Nói thì ngay cả bản cũng tại hỏi, lẽ là cảm thấy , lẽ là nhớ lời chú út đêm đó.
Nghe Lâm Kiều trả lời, chỉ gật đầu qua loa: “Dầu ô liu ? Lúc nào rảnh giúp cô hỏi thử.”
“Vậy phiền .” Lâm Kiều vốn trông cậy , nhưng lòng giúp đỡ, cô vẫn cảm ơn. Nghĩ đến lát nữa còn về nhà cũ, cô lịch sự hỏi cháu lớn hơn : “Lát nữa về thăm ông bà nội , cùng ?”
“ , để hôm nào thời gian.”
Quý Trạch gì ở cùng cô, lấy cớ việc, vội vàng bỏ . Đi một đoạn xa, mới phát hiện hộp t.h.u.ố.c lá trong tay bóp méo.
Thật là, yên lành bắt chuyện gì chứ?
bắt chuyện thì cũng bắt chuyện , hứa hẹn thì cũng hứa , cứ coi như bồi thường cho cô , dù chuyện đó đúng là của ...