Thập Niên 80: Nữ Phụ Pháo Hôi Xuyên Sách Niên Đại Nhận Nhầm Nam Chính - Chương 51
Cập nhật lúc: 2025-11-30 10:38:46
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả nhiên Phó Hiệu trưởng Tề nhanh chóng hỏi cô: “Tiết cô tiết đúng ?”
“Không , chỉ còn vài quyển bài tập cần chấm.”
“Vậy cô theo đến văn phòng một chuyến.”
Đây là thứ hai Lâm Kiều đến văn phòng của Phó Hiệu trưởng Tề. Cô cảm thấy so với , thái độ của đối phương chỉ ôn hòa hơn mà còn trịnh trọng hơn nhiều. Vào cửa, ông rót nước cho cô thẳng vấn đề: “ nhớ cô cấp ba cô cũng thể dạy .”
Lời thốt , Lâm Kiều lập tức nhớ đến lão Tiêu thương mấy hôm .
Trường thiếu giáo viên, nhưng khối lớp nào cũng thiếu. Mấy năm nay thanh niên trí thức về thành phố, ít thi giáo viên hợp đồng.
giáo viên cấp hai dễ tìm, cấp ba thì . Người trình độ kém một chút thì ngay cả bản còn học hiểu, dạy khác?
Thế nên lão Tiêu đến tuổi nghỉ hưu từ lâu, nhưng vẫn tiếp tục cống hiến ở vị trí của , dạy môn Hóa học cho hai lớp khối 10. Chân ông gãy , chẳng khác gì khiến gánh nặng vốn giàu của trường càng thêm chồng chất. Căn bản là tìm thế ông dạy.
Một giáo viên khác của khối 10 thể nhận thêm một lớp giúp ông, còn khối 11 sắp thi đại học , hai giáo viên Hóa học đều thể rút thời gian, một trong họ còn bệnh nền.
Lâm Kiều cố ý hỏi thăm, nhưng trường học lớn bao nhiêu , cô vẫn chút ít từ những lời bàn tán phiếm của khác. Thần sắc cô cũng trở nên trịnh trọng: “Cấp ba chỉ thể dạy Hóa học, đây là môn thích nhất và học nhất.”
“Dạy Hóa học là , cũng cần quá lâu, giúp dạy vài tháng là , giáo viên khối 10 của chúng gãy xương .”
Quả nhiên là vì chuyện thầy Tiêu thương. Lâm Kiều định gật đầu, bên ngoài văn phòng tiếng gõ cửa.
Phó Hiệu trưởng Tề dừng cuộc chuyện với cô , “Vào” thì đến kịp chờ đợi đẩy cửa bước : “Ông lão Tiêu thương, trường đang cần giáo viên Hóa học ? tìm cho ông một sinh viên đại học đến đây, giúp đỡ tạm thời vài tháng cho đến khi lão Tiêu , chắc là đủ .”
Đó là một đàn ông trung niên hói đầu, phía còn theo một cô gái trẻ.
Lâm Kiều thấy, nên là duyên phận là gì, là Tống Tĩnh mà cô gặp đầy nửa tháng ở đám cưới.
Tống Tĩnh xách túi bằng hai tay đặt , thẳng tắp, cử chỉ lễ phép và đoan trang. Thấy Lâm Kiều, rõ ràng cô cũng bất ngờ.
Dì Diệp cô xuất từ nông thôn, học thức kiến thức ? Sao xuất hiện ở đây?
Hơn nữa xấp bài thi và giáo án cô đang ôm tay, hình như còn là giáo viên của trường . Mà dù chỉ là giáo viên hợp đồng của trường dân lập, cũng bằng cấp ba.
Tống Tĩnh nghi ngờ lời bà Diệp Mẫn Thục . Nhìn cô tự nhiên đón tiếp khách khứa trong ngày cưới, cũng giống kiến thức.
So với cô , Lâm Kiều chỉ bất ngờ, nhanh trở bình tĩnh. Dù đầu gặp, cô đối phương là học Sư phạm .
Người đến rõ ràng chú ý đến tình hình trong văn phòng, giới thiệu Tống Tĩnh phía cho Phó Hiệu trưởng Tề: “Sinh viên Học viện Sư phạm Thủ đô, chứ?”
Lão Khúc vẫn cứ vô tâm như khi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nu-phu-phao-hoi-xuyen-sach-nien-dai-nhan-nham-nam-chinh/chuong-51.html.]
Tuy nhiên công việc của chi bộ Đảng bận, chỉ ông là lớp, còn thời gian giúp liên hệ những việc .
Phó Hiệu trưởng Tề bất đắc dĩ, nhưng vẫn lịch sự gật đầu chào Tống Tĩnh, hỏi đến: “Cô nghiệp đại học đúng ?”
“Mãi đến năm 77 mới khôi phục thi đại học, giờ gì ai nghiệp?” Lão Khúc rõ ràng quen với Phó Hiệu trưởng Tề, tự rót một cốc nước: “Tìm một sinh viên đại học là lắm , còn hơn những nghiệp cấp ba . Vừa Tiểu Tống nửa cuối năm nay thực tập, coi như lên việc sớm.”
Mặc dù hiểu rõ tình hình, câu nghiệp cấp ba chính xác đ.â.m trúng Lâm Kiều.
Phó Hiệu trưởng Tề và Tống Tĩnh theo bản năng về phía Lâm Kiều, nhưng Lâm Kiều vẻ mặt bình thường, hề cảm thấy xem thường.
So với bằng cấp, năng lực thật sự là thứ trực quan. Trong điều kiện thời gian hạn, đơn vị tuyển dụng ưu tiên lựa chọn bằng cấp là quá đỗi bình thường. Thời cô còn Bằng loại I cũng chia ba sáu chín loại, 985 thì cần 211, 211 thì cần song phi.
Sự điềm tĩnh khiến Phó Hiệu trưởng Tề thầm gật đầu, với lão Khúc: “Bên cũng một chọn, đang đến chuyện đây.”
Lão Khúc lúc mới chú ý đến Lâm Kiều, nhíu mày: “Có còn quá trẻ ?”
Nói trẻ là cách giảm nhẹ . Lâm Kiều trông cũng chỉ bằng tuổi học sinh cấp ba, bản nghiệp còn khó , còn đòi dạy cấp ba?
Ông cảm thấy Phó Hiệu trưởng Tề chút hấp tấp, thấy ông vẫn nên xem xét Tống Tĩnh , đây là để dạy cấp ba đấy.”
Ông thẳng trình độ Lâm Kiều , là giữ thể diện cho Lâm Kiều và Phó Hiệu trưởng Tề . Phó Hiệu trưởng Tề cũng điều đó, khỏi nhíu mày.
Đây cũng là vấn đề ông lo lắng, nếu chẳng hỏi rõ tình hình cụ thể của Lâm Kiều sắp xếp đến cấp hai.
Vừa nãy Lâm Kiều giảng bài thi, nội dung cấp hai thì giảng khá , cấp ba thì . Nếu thực sự ai dùng , dù thế nào ông cũng sẽ để Lâm Kiều tạm thời dạy vài tháng, đợi lão Tiêu , nhưng giờ...
Phó Hiệu trưởng Tề do dự về phía Lâm Kiều, kịp mở lời, Tống Tĩnh từ lúc bước hề chen lời bỗng : “Hay là một bộ đề thi, xem trình độ của hai chúng thế nào?”
Thấy sang, cô ngượng nghịu: “Cháu của đồng chí Lâm và lớn lên cùng , tính theo vai vế còn gọi cô là thím út. nghĩ Hiệu trưởng Tề thể mời cô đến, chắc chắn lý do để mời cô , là cứ cạnh tranh công bằng ạ.”
“Hai cô còn quan hệ ?” Lão Khúc quả thật ngờ.
“Cứ gọi là đồng chí Lâm .” Lâm Kiều Tống Tĩnh: “ mới gả về, tình hình gia đình còn rõ lắm, gọi như cũng khiến gọi già .”
nhà họ Tống ý kéo gần quan hệ với nhà họ Quý, cô thấy rõ .
Nếu , Tống Tĩnh và cô quan hệ họ hàng gì, việc gì gọi nhỏ tuổi hơn là thím út? Quý Trạch bình thường thấy cô còn chẳng mấy khi gọi.
Hơn nữa là cạnh tranh công bằng, một nghiệp cấp ba thực sự cạnh tranh với một sinh viên đại học chuyên ngành Hóa học của trường Sư phạm?
Nói cho cùng, Tống Tĩnh chỉ bản giành cơ hội công việc một cách quang minh chính đại hơn, tránh để khác cảm thấy cô là cướp của Lâm Kiều, .
Chỉ là như , Lâm Kiều đẩy lên thế khó.