Quý Trạch nếu thật sự cưới Lâm Kiều, đồn ngoài là cháu trai cướp vợ chú, chú cướp vợ cháu?
Chiêu của Diệp Mẫn Thục tuy cao minh, nhưng hiệu quả. Ít nhất Cụ Quý tức giận đến mấy, cũng còn cách nào với mối hôn sự .
Ông cụ nâng chén lên, uống một ngụm, nhưng phát hiện nguội lạnh, đặt xuống bàn , “Ngay từ đầu con bé đó nhiều tâm tư, lão Đại giữ , lão Đại cứ , bao nhiêu năm nay cứ nó nắm c.h.ế.t trong lòng bàn tay.”
Quý Quân giống Quý Đạc, dễ là tính tình ôn hòa, khó là tai mềm.
Ông cụ ngại con trai tìm một cô vợ giỏi giang, nhưng cô vợ ít nhất lòng rộng rãi và kiến thức, đồng lòng với gia đình họ, “ thấy lòng con dâu Cả ngày càng lớn, dựa việc lão Đại cách nào với nó, ngay cả lão Nhị nó cũng tính kế.”
Lời , nhưng nửa ngày ai đáp .
Ông cụ nhịn sang Từ Lệ.
Từ Lệ vẫn gì, chỉ cầm chén của ông lên, pha cho ông một chén đắng hạ hỏa hơn.
Điều rõ ràng là bà đang giận.
Cũng đúng, bà chỉ một Quý Đạc là con trai, gì cả, còn giúp nhà lão Đại giải quyết ít rắc rối, kết quả nhà đó những ơn, còn đẩy chuyện đó lên đầu con bà, dù tính tình đến mấy cũng tức giận.
Ông cụ ý vài lời mềm mỏng, nhưng ông là cố chấp, bảo ông dỗ vợ, còn khó chịu hơn là đ.â.m ông hai nhát.
Bây giờ cũng lúc để vướng mắc những chuyện , Cụ Quý trầm ngâm một chút, “Bà con bé Kiều đính hôn với nó là Tiểu Trạch ?”
Vợ chồng nhiều năm, Từ Lệ hiểu ý trong lời ông, kinh ngạc ngẩng đầu, “Ông ...”
“Mặc kệ , chỉ thể để nó với lão Nhị thôi. Nếu lời đồn , một khi hôn sự thành, con bé Kiều một con gái ở nhà còn từng đính hôn với nhà , sẽ tránh mặt chúng . Nó ở Yến Đô xa lạ , thể tránh ? Chúng là báo ân, mà là báo thù.”
Ông cụ thở dài, dậy tìm phong khế ước mà Quý Đạc trả , “Vừa tên hai đứa nó cũng gần giống , cần sửa đổi gì khác.”
Nói đến đây giọng chút mỉa mai, “Nếu lúc đó chuyện hôn ước thuở nhỏ , nghi ngờ con dâu Cả Tiểu Trạch thiếu Thủy, cứ nhất quyết đặt cái tên đó cho nó, là sớm đoán ngày , chuẩn .”
Thông thường khi đặt tên cho con cái, thế hệ cha là hai chữ, thế hệ con thường là ba chữ, tên Quý Trạch thật sự quá giống Quý Đạc.
Từ Lệ vẫn đang tiêu hóa ý nghĩ của ông, gì.
Cụ Quý bà, lời khỏi trở nên cẩn thận, “Bà sẽ để ý con bé Kiều xuất nông thôn chứ?”
“Nói cứ như ông xuất nông thôn .” Từ Lệ lườm ông một cái, thở dài, “Nói về Kiều Kiều, con bé , học thức cũng thấp, gì để chê. chỉ sợ lão Nhị đồng ý, còn về phía Kiều Kiều, thái độ của nó đối với nhà lão Đại mấy ngày nay, lẽ thực sự đính hôn là ai, dù lúc đó hai đứa còn nhỏ, trong thư chúng cũng nhắc đến, nhưng lỡ như thì ? Nó còn cách biệt vai vế với lão Nhị.”
“Vai vế thì thành vấn đề, hai nhà chúng cũng thực sự quan hệ họ hàng, lão Nhị...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nu-phu-phao-hoi-xuyen-sach-nien-dai-nhan-nham-nam-chinh/chuong-28.html.]
Điều quả thực là một vấn đề, dù Quý Đạc là dầu muối thấm, đây ai giới thiệu đối tượng cũng thèm , cứ như lính cả đời .
Ông cụ đau đầu xoa xoa thái dương, “Đợi lão Nhị về, sẽ tự chuyện với nó.”
Vừa đến Quý Đạc, cửa sân bên ngoài vang lên tiếng động, Quý Đạc bước nhanh , “Chuyện xuất viện xong hết ?”
Hôm nay chút việc, thể đón . Ông cụ thấy bệnh nhẹ chuyện lớn, cũng phiền , ngờ vẫn trở về.
Cụ Quý khỏi con trai thêm một .
Diệp Mẫn Thục gương mặt xinh , năm đó ở đoàn văn công là một mỹ nhân hàng đầu, nếu cũng thể Quý Quân mê mẩn đến thế. Quý Trạch giống cô , ngũ quan sinh tuấn tú, nhưng theo cái của ông cụ, vẫn thiếu khí chất đàn ông.
Quý Đạc hợp ý ông cụ, cao lớn, tuấn tú, phong thái quân nhân quyết đoán.
Họ ý con bé Kiều, thì cần họ cưới nữa.
Ông cụ hừ lạnh trong lòng, bắt đầu giao nhiệm vụ cho con trai, “ chút việc, con tìm con bé Kiều ở trường cấp ba gần đây về đây.”
“Dì Trương ở nhà ?” Lần Quý Đạc lập tức đồng ý.
“ bảo con , con còn ?” Cụ Quý trừng mắt , “Tiểu Trương còn nấu cơm, nhiều thời gian như ?”
Quý Đạc , chủ yếu là mấy ngày nay, luôn tránh tiếp xúc nhiều với Lâm Kiều.
Lâm Kiều dù cũng là vị hôn thê của Tiểu Trạch, đó là bất đắc dĩ, chỉ mới thể cùng Lâm Kiều về quê, còn chăm sóc để cô bệnh. Bây giờ thì khác, chuyện tối hôm đó tuy là ngoài ý , cũng cần chú ý tránh né.
Tuy nhiên Cụ Quý dù cũng mới xuất viện, tìm một cũng chuyện lớn, cuối cùng vẫn .
Không xa lắm, Quý Đạc cũng gọi Tiểu Phương, tự bộ, một vòng tìm thấy .
Lúc trường cấp ba còn tan học, cổng trường đóng chặt, chỉ tiếng radio bán dẫn vọng từ phòng bảo vệ. Anh bước đến gõ cửa sổ, “Có thấy một cô gái cao 1m65, mặt trái xoan, mắt phượng, khóe mắt nốt ruồi ?”
Anh miêu tả kỹ lưỡng, vẻ mặt nghiêm túc, ông bảo vệ cổng còn tưởng là đến nhiệm vụ bắt , vội vàng gật đầu, “Có thấy. Vừa nãy còn ở đây loanh quanh nửa ngày, còn hỏi trường tuyển giáo viên dạy , nếu thì cần bằng cấp gì, cần hộ khẩu địa phương , hỏi thăm xong thì về phía trạm thu mua phế liệu gần đây . Đồng chí cần dẫn đường ?”
“Không cần, chỉ cần chỉ đường là .”
Quý Đạc từ chối nhiệt tình của ông cụ, ông cụ còn chút tiếc nuối, “Vậy cứ thẳng theo con đường , rẽ trái ở ngã tư thứ hai.”
Cái gọi là trạm thu mua thực là nhà dân cải tạo , trong sân chất đầy các loại phế liệu, khi Quý Đạc tìm đến, Lâm Kiều đang mặc cả với , “Bớt chút nữa , cô thu chỉ mấy xu một cân, bán cho đắt thế?”
“Cô cũng là thu mà.” Chủ trạm rõ ràng hết lời, “Chưa thấy ai đến trạm thu mua phế liệu mua sách bao giờ.”