Thập Niên 80: Nữ Phụ Pháo Hôi Xuyên Sách Niên Đại Nhận Nhầm Nam Chính - Chương 25

Cập nhật lúc: 2025-11-30 04:03:17
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn về việc kinh doanh...

Việc cần bằng cấp, nhưng thật sự dễ dàng như trong tiểu thuyết.

Trước hết, những công việc kinh doanh kiếm tiền đều trong tay những lợi thế thông tin, bình thường , còn tìm cách. Cô là xuyên , ở Yến Đô xa lạ càng khó hơn, ngay cả việc buôn bán nhỏ cũng nên bắt đầu từ .

Đang suy nghĩ, Từ Lệ trở về, trong tay còn xách mấy cái túi, “Kiều Kiều đây, xem mấy bộ quần áo thế nào.”

Bà lấy quần áo , tất cả đều là kiểu dáng thịnh hành gần đây ở Yến Đô, còn một đôi giày thể thao, một đôi giày cao gót mũi nhọn.

“Vừa nãy ngang qua trung tâm thương mại, thấy đồ con thể mặc, nên mua về . Con thử xem, thì mang về đổi.”

Mua về , thì mang về đổi, là sợ Lâm Kiều ngại dám nhận, cố ý dùng cách “tiên hạ thủ vi cường”.

Lâm Kiều ý của bà, cũng từ chối, bà kéo thử từng món một.

Năm 1980 mới bắt đầu cải cách mở cửa, quần áo cũng chỉ vài kiểu dáng, nhưng đôi giày thể thao Hồi Lực (Huili) dễ hơn giày Giải Phóng của Lâm Kiều nhiều.

Giày Giải Phóng lúc loại mà Lâm Kiều từng lúc huấn luyện quân sự, đế mỏng, thời đại chủ yếu là đường đất, xa một chút là đau chân. Giày thể thao Hồi Lực đương nhiên thể so sánh với các thương hiệu thể thao , nhưng đế cũng đủ dày và thoải mái.

“Hơi lỏng một chút, lót thêm miếng đệm giày là .”

Từ Lệ phòng tìm cho Lâm Kiều một đôi đệm giày, xách đôi giày cao gót lên, “Đôi ôm chân, mang đổi đôi nhỏ hơn.”

Nói bà hỏi Lâm Kiều, “Con đến đây cũng mấy ngày , đưa con chơi cả. Con xem phim, hòa nhạc?”

“Đã là nó đối tượng , ông còn gọi nó cùng cô ?”

Buổi tối Diệp Mẫn Thục tan về nhà, Quý Trạch kể chuyện , gần như giấu nổi sự kinh ngạc, “Con bé nhà quê đó, hòa nhạc là gì ? Có ông nội con già , hồ đồ ?”

Quý Quân đang xem tin tức bên cạnh, khỏi nhíu mày, “Em gì thế?”

Diệp Mẫn Thục lúc mới giật vì lỡ lời, “Em ý đó? Em lo cho Tiểu Trạch. Con xem cô mới đến mấy ngày, bố như bỏ bùa mê , rõ ràng Tiểu Trạch đối tượng, vẫn cứ bắt Tiểu Trạch cưới cô .”

“Đó là giả ?” Một câu của Quý Quân suýt chút nữa nghẹn họng.

Diệp Mẫn Thục khẽ hít , “Vấn đề là thật giả, mà là thái độ của bố. Cô còn bước cửa, bố như , nếu cô thật sự cửa, bố chống lưng, Tiểu Trạch chẳng còn chỗ ?”

Lời mới chạm đúng trọng tâm, Quý Quân cũng cảm thấy ông cụ hề để ý đến ý của họ, quá độc đoán.

Năm đó ông mới ba mươi tuổi, giờ trung niên, quan lớn nhỏ bao nhiêu năm, cùng một chuyện, suy nghĩ đương nhiên khác. Cô gái chủ kiến như còn xúi giục ông cụ, thật sự kiểu ông thích.

“Vậy ? Chẳng lẽ cho Tiểu Trạch ?”

Nhíu mày thì nhíu mày, nhưng là cha con bao nhiêu năm, Quý Quân vẫn trái ý ông cụ.

“Thật sự thì thôi.” Quý Trạch bực bội vuốt tóc, “Dù cũng đăng ký kết hôn, thì cũng thể .”

“Làm ? Có , sẽ thứ hai, thứ ba...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nu-phu-phao-hoi-xuyen-sach-nien-dai-nhan-nham-nam-chinh/chuong-25.html.]

Diệp Mẫn Thục rõ ràng đồng ý, nhưng cũng cách nào hơn.

Đang lúc lo lắng, cô liếc thấy một bóng nhỏ đang lén lút dịch ngoài, lập tức lớn tiếng, “Quý Linh con đấy?”

“Cháu, cháu nhà ông nội, chú Út đang dạy cháu bài tập.”

Lời bừa, Quý Linh thấy khí trong nhà đúng, e là xem TV , sang đó thử vận may.

Diệp Mẫn Thục quả nhiên trách mắng cô bé, “Chú Út con bận rộn như , con còn tìm chú dạy con bài tập?”

Nói nửa chừng, cô đột nhiên dừng , “ , quên lão Nhị cũng đối tượng...”

 

Chương 13 Xảy chuyện

 

Lời của Diệp Mẫn Thục là vô ý thốt , Quý Quân chỉ loáng thoáng hai chữ “lão Nhị”, “Lão Nhị ?”

Diệp Mẫn Thục ông chút ưu ái đặc biệt với Quý Đạc, đương nhiên sẽ thẳng là nhắm em trai ông, “Không gì, chỉ là nhớ giúp chạy một chuyến, còn kịp lời cảm ơn. Anh chúng nên mời về nhà ăn cơm ?”

“Lão Nhị để ý chuyện .” Quý Quân rõ ràng cảm thấy cô như khách sáo.

Diệp Mẫn Thục liền thuận theo lời ông mà , “Không để ý cũng một tiếng, chẳng lẽ cứ thế mà nhận sự giúp đỡ ?”

Chỉ Quý Trạch vì ở gần, vài lời vụn vặt. Anh chỉ cau mày Diệp Mẫn Thục một lúc, cuối cùng gì.

mặt Quý Quân , bữa ăn vẫn tìm riêng Diệp Mẫn Thục.

“Chú Út con vốn dĩ đối tượng ? Mẹ sai.” Diệp Mẫn Thục để tâm.

Quý Trạch nghĩ đến chuyện cô còn thể tìm giả vờ đối tượng của , nhịn nhắc nhở, “Mẹ đừng ý đồ gì nhé, ông nội còn đang bệnh đấy.”

“Biết , thể ý đồ gì?”

Diệp Mẫn Thục rõ ràng nhiều về chủ đề , “Còn con nữa, đừng ngốc nghếch thật, đến lúc bám lấy thì khó mà dứt . Con bé đó cảm lạnh ? Con cứ kéo dài thêm hai ngày, đợi qua đợt tính.”

, Quý Trạch cũng ý định , ai ràng buộc với một còn từng gặp mặt chứ?

Thấy Quý Trạch đồng ý, Diệp Mẫn Thục khỏi trách móc, “Con xem, bình thường bảo con về nhà con về, cứ nhằm lúc để ông nội con bắt . Con chuyện gì mà nhất định chạy về, ở trong đơn vị chẳng những chuyện ?”

“Ông nội bệnh mà?” Quý Trạch đ.á.n.h trống lảng, tùy tiện tìm một cái cớ, “Con xem Tiểu Linh bài tập xong .”

“Tiểu Linh còn cần con xem ? Cả ngày chẳng gì, hỏi đến là chạy.”

Lâm Kiều cảm lạnh còn khỏi, thực cần Quý Trạch , hai ông bà cũng thể thúc giục họ nhanh chóng chơi.

Vài ngày , huyết áp của Cụ Quý định, Diệp Mẫn Thục xin nghỉ nửa ngày, đặc biệt đến đón ông xuất viện.

quyết định để ý đến ý của Diệp Mẫn Thục, Cụ Quý cũng còn giữ thái độ lạnh nhạt với cô nữa, “Tiểu Trạch gần đây bận xong ?”

Loading...