Thập Niên 80: Nữ Phụ Pháo Hôi Xuyên Sách Niên Đại Nhận Nhầm Nam Chính - Chương 212

Cập nhật lúc: 2025-11-30 13:49:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một phần tôm kho dầu chỉ hai đồng, trong thời đại cũng là món ăn đắt đỏ, bỏ mười đồng để mua, coi như đối phương ăn một bữa miễn phí mà còn dư kha khá.

Lâm Kiều nhịn đầu Quý Đạc, "Hôm đó cũng mua ở quán hả?"

"Chú út cũng mua ở quán ?" Quý Trạch cũng bất ngờ kém, "Cũng bỏ tiền nhờ mua ?"

"Không, xếp hàng ." Quý Đạc phủ nhận, đặt hộp cơm mở lên bàn ăn.

Điều càng khiến bất ngờ hơn, cần xếp hai tháng, chẳng lẽ đặt Tết ?

Đừng là Lâm Kiều, ngay cả Quý Trạch cũng mở to mắt, Lâm Kiều chú út nhà , chỉ cảm thấy thể tin nổi.

Quý Đạc tỏ vẻ bình thường, "Hai cứ chuyện , căng tin mua thêm hai món nữa."

"Không cần, cần ." Quý Trạch vội vàng hồn, lấy mấy hộp cơm khác từ trong ba lô, "Cháu mua đủ cả , xuống ăn thôi."

Lâm Kiều lấy cho hai mỗi một ly rượu, Quý Trạch mở một chai, rót cho và Quý Đạc, hỏi Lâm Kiều.

" thích cái ." Lâm Kiều tự lấy cho một chai nước ngọt, ba một nữa riêng một bàn ăn.

So với , Quý Trạch thoải mái hơn nhiều, nhưng nghĩ đến những lời sắp , vẫn nâng ly rượu lên, "Ly cháu xin thím út."

Lâm Kiều còn kịp hỏi xin chuyện gì, ngửa cổ uống cạn, lấy một quyển sổ từ trong ba lô đưa cho Lâm Kiều.

Lâm Kiều nghi hoặc nhận lấy, "Đây là?"

"Toàn bộ sổ sách thu chi của xà phòng lỏng từ khi bắt đầu sản xuất đến nay."

Hôm nay Quý Trạch đến là để giải thích, lấy mấy cọc tiền từ trong ba lô, "Đây là tiền chia lợi nhuận của tháng ."

Có ba cọc tiền nguyên tờ mười đồng, tất cả đều buộc bằng dây giấy da bò, còn một cọc chỉ còn một phần nhỏ, còn là tiền lẻ.

Không dưng sẽ những điều , càng thể một lúc đưa hơn ba ngàn đồng, liên tưởng đến mục đích đến hôm nay, Lâm Kiều sang Quý Đạc bên cạnh.

Bị đôi mắt phượng đen láy, sáng ngời , Quý Đạc hiểu siết chặt ly rượu, theo bản năng nhấp một ngụm, "Người bạn mà với em đây..."

"Chính là cháu." Quý Trạch tiếp lời, "Là do ban đầu cháu nghĩ lâu dài, ngại với cô, nên nhờ chú út giúp cháu giấu cô."

Cậu từng thiếu trách nhiệm một , nếu lúc đó chút trách nhiệm, chọn chấp nhận cuộc hôn nhân trẻ con , hoặc trực tiếp tìm Lâm Kiều rõ ràng, thì hôn sự cũng sẽ đẩy cho chú út.

Lúc đó nghĩ gì nhỉ?

Tuy thừa nhận, nhưng thực sự định cứ thế kéo dài, dùng sự phản kháng im lặng để bề hiểu , giúp hủy hôn.

Giống như chú út , ích kỷ, kiêu ngạo, tự cho là đúng, rõ ràng là bản , nhưng bề mặt .

Quý Trạch cầm chai rượu lên, tự rót cho một ly, "Cháu cũng sợ cô chê , ban đầu cháu định vay tiền mua dây chuyền sản xuất từ nước ngoài, đồ điện, vay mấy chục triệu." Nhìn Lâm Kiều một cái, ngửa cổ uống thêm một ngụm lớn, "Chú út và ông nội đồng ý, bảo cháu tự kiếm thùng vàng đầu tiên, cháu mới nghĩ đến xà phòng lỏng của cô."

Lúc đó cảm thấy gì, bây giờ công việc kinh doanh bắt đầu, phát triển lớn mạnh hơn, trải qua nhiều chuyện hơn, mới nhận từng ảo tưởng hão huyền đến mức nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nu-phu-phao-hoi-xuyen-sach-nien-dai-nhan-nham-nam-chinh/chuong-212.html.]

"Cháu là thứ, dám đối mặt với , nên mới suốt ngày giấu giếm hết cái đến cái , kéo cả cô và chú út ."

Ngay cả khi chuyện lúc ban đầu cũng , nghĩ thỏa hiệp, cứ đối đầu với , ầm ĩ đủ cũng sẽ .

Kết quả thì ? Chú út với rằng thím út tố cáo đến trường, rằng xà phòng lỏng là do thím út mở.

Cậu mới hạ quyết tâm, một mặt trấn an , một mặt đơn xin chuyển ngành với quân đội, đợi đến khi chuyện, thì sự việc .

Quý Trạch tự giễu, "Cháu mà chút trách nhiệm, chuyện đến mức . Việc là do cháu nhờ chú út giúp cháu giữ bí mật, cô đừng trách chú út."

"Cũng là do lúc đó cân nhắc thấu đáo." Quý Đạc ý định để cháu trai một gánh chịu, "Xin em, giấu em lâu như ."

Anh giơ ly rượu về phía Lâm Kiều, nhưng Lâm Kiều động đậy, , , cảm thấy những thông tin đang va chạm loạn xạ trong đầu cô.

"Vậy ban đầu hợp tác với bán xà phòng lỏng chính là Tiểu Trạch?"

Hai chú cháu đều "Ừ" một tiếng.

"Người luôn xuống biển kinh doanh cũng là Tiểu Trạch?"

Câu hỏi vẻ kỳ lạ, nhưng Quý Đạc và Quý Trạch vẫn "Ừ" một tiếng nữa.

Vậy còn đính hôn với nguyên chủ thì ?

Lâm Kiều thốt , nhưng cô uống rượu, cô vẫn còn lý trí.

Câu hỏi mà thốt , rõ sẽ nhận câu trả lời gì, hết cô giải thích tại từ chuyện ăn nghĩ đến chuyện đính hôn trẻ con.

những lời của Quý Trạch vẫn chẳng khác nào ném một quả b.o.m lòng cô, tan vỡ nhận thức bấy lâu nay của cô.

Lâm Kiều theo bản năng sờ lấy một cái ly bên cạnh, cầm lên định uống, vành ly nắm lấy.

Lúc cô mới phát hiện đang cầm ly rượu của Quý Đạc, bàn tay to lớn xương xẩu rõ ràng của đàn ông đặt lơ lửng phía chiếc ly, ánh đèn, dường như thể che kín bàn tay nhỏ bé của cô.

Ánh mắt Lâm Kiều từ tay đàn ông dịch dần lên khuôn mặt góc cạnh tuấn tú của , "Vậy còn ? Anh từng nghĩ đến chuyện ăn ?"

"Sao đột nhiên hỏi cái ?" Quý Đạc cô một cái, rút cái ly khỏi tay cô.

Lâm Kiều cầm , chỉ là ánh mắt vẫn rơi khuôn mặt , "Hỏi vu vơ thôi, thấy vẻ cũng hiểu về những chuyện ."

Chính vì hề tỏ bất cứ sự thiếu hiểu nào, nên bấy lâu nay cô mới hề nảy sinh nghi ngờ.

"Chỉ là chút ít thôi." Thấy cô thực sự tò mò, Quý Đạc gắp một con tôm giúp cô bóc vỏ, " từng nghĩ đến chuyện ăn."

Anh từng nghĩ đến chuyện ăn, chẳng lẽ ngay từ đầu cô nhận nhầm ...

Trong khoảnh khắc, sự thù địch của Diệp Mẫn Thục, sự lảng tránh của Quý Trạch, sự ngượng ngùng của Quý Quân khi gặp mặt đầu, dường như tất cả đều lời giải thích.

nếu đính hôn với nguyên chủ là Quý Trạch, tại đổi thành Quý Đạc, và Quý Đạc cũng đồng ý?

Loading...