Thập Niên 80: Nữ Phụ Pháo Hôi Xuyên Sách Niên Đại Nhận Nhầm Nam Chính - Chương 201

Cập nhật lúc: 2025-11-30 13:36:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Kiều đang cùng Quý Linh đốt pháo tép trong sân, bệnh nghề nghiệp nổi lên, cô còn tiện thể giảng giải về tỉ lệ và nguồn gốc của t.h.u.ố.c súng. Nghe Từ Lệ gọi, cô cũng ngẩn , "Điện thoại của Quý Đạc ?" Anh ở ngoài tiện, gọi cho cô nhỉ?

Quý Linh nháy mắt với cô, "Điện thoại của chú út đó nha!" Cô bé cô xoa đầu một cái.

Từ Lệ càng mặt đầy vẻ trêu chọc, "Con trai sinh , hai mươi bảy năm gọi điện về nhà, giờ thì đấy."

"Chắc là việc thôi." Lâm Kiều chấp nhận sự ám chỉ , cô bước phòng khách nhấc ống lên.

"Anh đến nơi ." Giọng Quý Đạc trầm thấp, lời vẫn ngắn gọn như thế, "Đã hỏi , là cùng một với ."

Quả nhiên là việc chính, Lâm Kiều nghiêm mặt, "Vậy đó ? Bắt ?"

"Chưa, khoanh vùng phạm vi đại khái ."

"Thế cần em ?"

"Không cần." Quý Đạc bất ngờ , "Anh chỉ báo cho em bình an, việc thuận lợi."

Chỉ là để điều thôi ?

Lâm Kiều vô thức đưa tay, cách lớp áo len chạm con hổ ngọc cổ, khỏi nhớ đến cái ôm khi ...

Người đàn ông sẽ sợ cô quá vô tâm mà quên mất, nên cố ý gọi điện đến nhắc nhở cô đấy chứ...

Bên , khí trong bệnh viện căng thẳng hơn nhiều so với nhà cũ.

Quý Quân cửa, thấy Diệp Mẫn Thục giường bệnh đang , hình như suốt nửa ngày nay bà chỉ , "Con bảo con nghĩ gì thế? Làm quân nhân ? Con lên đến trung úy , thêm hai năm nữa, tệ nhất cũng là doanh trưởng, trung đoàn trưởng."

Quý Trạch rời từ khi đưa đến bệnh viện hôm qua, ở chiếc giường bệnh khác bên cạnh, im lặng lắng .

Quý Quân , đặt hộp cơm mang đến lên tủ đầu giường, "Thôi nào, đừng nữa, dậy ăn cơm ."

" mà ăn nổi?" Diệp Mẫn Thục ôm ngực, vẻ mặt ốm yếu, "Chúng nuôi dạy nó bao nhiêu năm, là để nó cái ư?"

Quý Quân cũng gì, cau mày con trai, "Con đang trong quân đội, bày mấy thứ gì? Mau dẹp , đừng chọc con tức giận."

Quý Trạch gì, những điều thể đều với , những áp lực của , tâm ý đổi, và cả những thành quả đạt những ngày qua...

Thế nhưng Diệp Mẫn Thục lọt tai, cũng , chỉ những năm qua bà khó khăn thế nào, còn đang hủy hoại tiền đồ của chính .

Thấy đồng ý, Diệp Mẫn Thục quả nhiên , "Con bức c.h.ế.t ? Con xem trong giới của chúng , trừ Trần Vệ Quốc, ai cái ? Đây là đường chính đáng?"

"Nhà nước cho phép, chính sách hỗ trợ, đường chính đáng?" Quý Trạch thật sự nhịn đáp lời một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nu-phu-phao-hoi-xuyen-sach-nien-dai-nhan-nham-nam-chinh/chuong-201.html.]

"Nếu là đường chính đáng thì đây cho phép?" Diệp Mẫn Thục càng dữ dội hơn, "Nếu ngày con đầu cơ trục lợi bắt, con nghĩ sẽ để con đính hôn từ bé ? Những năm luôn theo dõi nhà ngoại, đắc tội hết , chẳng cũng vì con và bố con , mà con cái cho xem!"

So với nhiều phụ nữ khi kết hôn vẫn luôn giúp đỡ nhà ngoại, lợi dụng nhà chồng để trục lợi cho nhà ngoại, Diệp Mẫn Thục quả thật một lòng chỉ vì cái gia đình nhỏ , Quý Trạch im lặng.

Quý Quân giúp khuyên con trai, "Thôi , nếu con thấy mới lạ, nửa năm nay cũng đủ mới lạ , nếu thiếu tiền, chắc cũng kiếm kha khá . Nên dừng tay thì dừng , con mấy năm nay dễ dàng gì, hơn nữa cái quả thật là ngành gì, sánh với việc con định và tương lai trong quân đội?"

Quý Trạch nữa , ngoảnh mặt , dùng sự im lặng để chống đối.

Diệp Mẫn Thục thấy, suýt nữa thở nổi.

Bà còn chạy đả kích Lâm Kiều, tiếc nuối cho Trần Vệ Quốc, hóa cái xà phòng lỏng là con trai bà.

Lâm Kiều lúc đó chắc chắn nhạo bà trong lòng ?

Còn ông cụ bà cụ, rõ chuyện ...

Nghĩ đến Lâm Kiều, một cơn giận trào lên đỉnh đầu Diệp Mẫn Thục, bà khỏi dậy, "Công thức xà phòng lỏng đó của con, Lâm Kiều đưa cho con ?"

"Không thím út đưa." Lần Quý Trạch mở lời khá nhanh, "Là con nhờ chú út xin của cô ."

Diệp Mẫn Thục nào lọt vế , "Được , ngay là cô xúi giục con mà. Chồng cô thì yên trong quân đội, đến hại con trai , chẳng qua chỉ vài câu..."

"Mẹ thể đừng cái gì cũng đổ cho khác ?"

xong, Quý Trạch bật dậy, "Con là con tìm cô xin, bây giờ cô còn xin công thức là ai, xúi giục con ?"

Đứng lên như , nhiều lời và cảm xúc dường như lối thoát, ngừng , "Việc đính hôn từ bé là do nhà , cưới đẩy cô cho chú út cũng là nhà . Là nhà với cô , với nhà , thể đừng cái gì cũng đổ lên đầu cô ?"

Một tràng lời tuôn , về phía Lâm Kiều, Diệp Mẫn Thục kinh ngạc trợn tròn mắt, nhất thời quên cả .

Điều khiến bà thêm bực là Quý Quân cũng lập tức đổi lập trường, "Tiểu Kiều một năm cũng chẳng gặp Tiểu Trạch mấy , xúi giục nó? Bà đừng nghĩ lung tung nữa."

Hai bố con mỗi một câu, khiến Diệp Mẫn Thục nửa ngày nên lời, cuối cùng đầu gục xuống gối lóc t.h.ả.m thiết, "Số mà khổ thế ?"

Tuy nhiên, điều khiến bà khổ hơn vẫn còn ở phía , từ hôm rời khỏi nhà bà, chị dâu cả nhà họ Diệp vẫn luôn theo dõi tình hình bên .

Không thấy ai ở nhà, liền đến nhà máy xà phòng lỏng hỏi thăm, ông chủ mấy ngày đến nhà máy , là vì ông chủ ốm.

"Cô bảo nó nghĩ gì thế? Ông chủ của chúng ưu tú thế , trẻ tuổi như , ăn lớn đến thế." Ông bảo vệ già còn cảm thán với chị dâu cả.

Chị dâu cả về kể với trai cả, hai phố mua một túi táo, một túi quýt, đến bệnh viện.

Quý Trạch đang chuyện với khác ở hành lang, "Sắp đến Tết , từ ngày mốt nhà máy cũng nghỉ Tết, nghỉ bảy ngày, mùng bảy việc. Mọi xem sắp xếp lịch, mỗi ngày cử hai qua trực, bên thể , nhưng với kế toán , ngày mai sẽ phát tiền thưởng."

Loading...