Thập Niên 80: Nữ Phụ Pháo Hôi Xuyên Sách Niên Đại Nhận Nhầm Nam Chính - Chương 148
Cập nhật lúc: 2025-11-30 12:38:19
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời đùa, Tôn Thiết Quân, bàn của Quân Tử, lớp thì giảng, giờ học cũng bài tập, nhưng cứ mắc kỳ lạ, học kiểu gì cũng tiến bộ .
So với việc học, giỏi thể thao hơn, mỗi trường tổ chức đại hội thể thao đều mang về cho lớp mấy giải nhất.
Vì , đến kỳ thi tháng đầu tiên, kỳ nghỉ Trung thu, Tôn Thiết Quân vẫn đến trường thu dọn đồ đạc, về nhà chuẩn tham gia nhập ngũ.
Còn Vương Quốc Cường thì do dự nhiều , đoán chừng cũng về nhà hỏi ý kiến bố , lựa chọn giống như Quân Tử, ở trường học thêm một năm, “Dù cũng chỉ còn một năm nữa, thoáng cái là qua, còn học thêm tiết thí nghiệm và tiết thực hành xã hội của cô Lâm.”
Nếu Lữ đoàn trưởng Lương là quân nhân cách mạng, Lưu Thúy Anh tin Quân T.ử chuẩn tiếp tục học để thi trường quân sự, chắc mua nén hương thật lớn để thắp cho Lâm Kiều.
Cứ thế, một đồng đội của Lữ đoàn trưởng Lương từ quê lên mang theo một giỏ lớn nấm tươi, cô cũng mang hết sang cho Lâm Kiều.
Lâm Kiều nhét đầy vòng tay, nhận cũng , nhận cũng xong, “Cái chủ yếu là do Quý Đạc với Quân Tử, hơn nữa hai chúng cũng nấu cơm ở nhà mà.”
“Nếu cô dạy Quân Tử, Tiểu Quý thể những điều với Quân T.ử ? Hơn nữa thấy nó cũng tiếc mấy tiết thí nghiệm, tiết thực hành của cô, ngày nào cũng lẩm bẩm.” Lưu Thúy Anh nhất quyết đưa, “Cô nấu cơm ở nhà cũng , mang sang nhà bố Tiểu Quý mà ăn, hôm nay là Trung thu .”
Nói còn nắm tay Lâm Kiều, “Trước đây là hiểu , cô học thức như thì ở nhà gì, đáng lẽ giáo viên, dạy học sinh mới .”
Ngay cả những lời cũng , cho thấy là thật lòng, nên Lâm Kiều tiện từ chối nữa, dù hai nhà vốn là hàng xóm.
Thế là ngày Trung thu sum họp gia đình, Lâm Kiều và Quý Đạc về nhà cũ ăn cơm, chính là mang theo một giỏ nấm lớn trở về.
“Cái Yên Đô bán nhỉ?” Từ Lệ ở trong nhà sách, thấy tiếng động liền bước đón, đeo kính qua.
Dì Trương hàng ngày chợ mua rau, rõ nhất chuyện , cũng : “ thấy bán, chắc là từ ngoài tỉnh mang đến.”
Quý Đạc xách đồ bếp, Lâm Kiều liền khoác tay Từ Lệ, kể đơn giản chuyện .
“Lão nhị còn quản chuyện vặt vãnh nữa ?” Từ Lệ như liếc con trai một cái.
Quý Đạc mặc kệ , giơ tay cởi cúc tay áo sơ mi xắn lên hai vòng, hỏi ông cụ: “Trước đó bố tìm thấy cái gì ạ?”
“Cây bút máy của bố.” Ông cụ lập tức dẫn con trai thư phòng, “Tiểu Trương tiện tìm, con về, giúp bố xem nó rơi ở .”
Hai bố con dịch chuyển đồ đạc trong thư phòng, Quý Quân và vợ cũng về, phía còn Quý Linh nhón chân nhảy nhót.
Nhìn động tác là động tác ballet, Diệp Mẫn Thục nhịn đầu cô bé một cái.
Cô bé lập tức thu chân , chạy đến mặt Từ Lệ và Lâm Kiều, “Dì nhỏ, trường cháu bắt đầu xây phòng thí nghiệm .”
“Trường cháu cũng chọn thí điểm ?” Chuyện Lâm Kiều thực sự , “Cô nhớ là sang năm cháu mới lên lớp tám mà.”
“Dạ, sang năm mới lên lớp tám.” Cô bé gật đầu, nhịn tò mò hỏi: “Nghe bố cháu là vì dì thư góp ý cho lãnh đạo, thật ạ?”
Quý Quân còn kể chuyện cho con bé ư?
Lâm Kiều liếc cả, khiến Quý Quân chút tự nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nu-phu-phao-hoi-xuyen-sach-nien-dai-nhan-nham-nam-chinh/chuong-148.html.]
Từ Lệ gật đầu, “Thật, thư hồi âm của văn phòng lãnh đạo vẫn còn trong thư phòng ông cháu, đó chữ ký tay của lãnh đạo đấy.”
Quý Linh xong liền đòi xem, Diệp Mẫn Thục liếc một cái, “Ông cháu và chú nhỏ đang việc trong thư phòng.”
Giọng điệu Diệp Mẫn Thục chuyện nặng, dịu dàng nhẹ nhàng, xong còn mang rau củ mua bếp, tiện miệng hỏi về món nấm mà Yên Đô .
Rồi cô đó là quà của phụ học sinh tặng để cảm ơn Lâm Kiều, Lâm Kiều mang về hiếu kính hai ông bà.
Đây đúng là nghẹn hai liên tiếp, Diệp Mẫn Thục từ lúc nhà là cũng thấy Lâm Kiều, còn bắt đầu ăn cơm cảm thấy no .
May mắn là lâu Quý Trạch về, cô lập tức để ý đến Lâm Kiều nữa, lên quan tâm con trai, quan tâm chuyện con trai và Tống Tĩnh ở trường.
Thế nhưng Quý Trạch từ lúc nhà chút lơ đễnh, hỏi thì tùy tiện trả lời qua loa hai câu, “Chú nhỏ ạ?”
“Con chỉ chú nhỏ thôi.” Diệp Mẫn Thục chút bực , “Mẹ hỏi con Tống Tĩnh ở trường thế nào, dì Trình đặc biệt nhờ đấy.”
“Cái con ? Mẹ thà hỏi dì nhỏ còn hơn, dì và Tống Tĩnh cùng trường.”
Diệp Mẫn Thục thứ ba cảm thấy nghẹn, hơn nữa con trai cô ? Trước đây chẳng bao giờ nhắc đến Lâm Kiều ? Sao hôm nay mở miệng là dì nhỏ?
Cô định gì đó, thì Quý Trạch thấy hai bố con đang tìm đồ trong thư phòng, liền qua giúp bê cái bàn.
Rất nhanh đó bút máy tìm thấy, còn phát hiện những vật nhỏ linh tinh khác gầm bàn. Quý Đạc lấy chổi và hót rác để dọn dẹp, Quý Trạch thấy vội vàng nhận lấy.
Thấy tích cực thể hiện như , chắc là chuyện , Quý Đạc liền vội .
Quả nhiên lâu khi ông cụ về phòng khách, Quý Trạch hạ giọng, “Chú nhỏ, cháu quyết định đồ điện gia dụng nữa, cứ xây xưởng xà phòng lỏng thôi.”
Chương 50 Mở rộng
Âm thanh bên tai khẽ, nhưng Quý Đạc qua, thấy ánh mắt cháu trai đầy kiên định.
So với cuộc trò chuyện trong thư phòng đêm sinh nhật Từ Lệ, hình như chỉ là kiên định.
Lúc đó, điều chống đỡ để những lời đó là áp lực kéo dài bấy lâu, là khao khát về tương lai và mong đổi tất cả.
Bây giờ, điều chống đỡ là kinh nghiệm và sự tự tin mà gần ba tháng qua từng bước một mang .
Điều khiến bớt sự phù phiếm, thêm nhiều sự vững vàng, thấy Quý Đạc tới thậm chí còn một tiếng, “Cháu chú lo lắng lắm ? Hồi bé cứ đòi theo chú, lớn chỉ vứt đống lộn xộn cho chú dọn dẹp.”
Lần nhắc đến đống lộn xộn là ở trong phòng Quý Đạc, khi suýt lỡ lời và Quý Đạc ngăn .
Lúc đó Quý Đạc tuy đồng ý cuộc hôn nhân , nhưng trong lòng cũng vui, chỉ dùng chuyện để cháu trai chịu một bài học đau đớn.