Giá cuối cùng thương lượng xuống còn một ngàn ba, ngày hai cha con nhà họ Tần nhận kết quả giám định, trường học lúc mở cửa trở , Lâm Kiều cổng thấy bảo vệ gọi cô.
“Cô giáo Lâm, thư của cô.”
Lâm Kiều nhận lấy, phát hiện đến hai phong, một phong của Lưu Ngọc Lan, một phong của văn phòng lãnh đạo.
Không là mới gửi đến, là đó trả lời cô, nhưng cô đến trường nên .
Cô cảm ơn , cũng giơ ngón cái về phía cô.
Lâm Kiều thấy tờ báo kỳ đó thì rõ, nhưng dòng chữ của văn phòng lãnh đạo phong bì thì chắc chắn ông thấy.
Lâm Kiều cầm thư, đang chuẩn đến văn phòng Phó Hiệu trưởng Tề báo danh, xem trường sắp xếp gì cho tiếp theo, thì phía gọi cô, “Cô Lâm.”
Là Lý Tiểu Thu của lớp Quân Tử, cô bé tới đưa cho Lâm Kiều một miếng xà phòng thủ công gói gọn gàng trong giấy, “Tặng cô ạ.”
Có lẽ là vội chạy theo Lâm Kiều, mặt cô bé đỏ bừng, sợ Lâm Kiều nhận, còn căng thẳng giơ hai tay .
Lâm Kiều chút tò mò, “Sao em nghĩ đến việc tặng cô cái ?”
“Cả lớp đều nghĩ thế ạ.” Lý Tiểu Thu nhỏ, “Bọn em còn hẹn , cùng khắc tên lên đó.”
Vậy là Quân T.ử dựa lợi thế gần gũi, tranh thủ đến chỗ cô thể hiện ?
Lâm Kiều thấy buồn , đôi mắt đầy mong đợi của cô bé, vẫn đưa tay nhận lấy, “Cảm ơn em.”
Mặt Lý Tiểu Thu lập tức đỏ hơn nữa, nhưng kịp gì, phía học sinh đến, “Cô Lâm! Cô Lâm buổi sáng lành ạ!”
Chẳng mấy chốc, ngay cả học sinh trở trường lấy sách vở trong lớp cũng chạy , cầm xà phòng thủ công tự , vây quanh Lâm Kiều ngay tại sân trường.
Giáo viên học sinh yêu quý như thật sự nhiều, đặc biệt Lâm Kiều mới chỉ dạy họ hai tháng, đầy một học kỳ.
cô cũng dốc hết tâm sức cho những học sinh , cuối học kỳ trong cuộc họp tổng kết, cô điểm danh khen ngợi, thành tích của hai lớp cô dạy đều tiến bộ nhanh. Trái ngược với cô là cô giáo Trịnh, vì thường xuyên mắc , điểm danh yêu cầu nâng cao chất lượng giảng dạy.
Năm nào cũng điểm danh, cô giáo Trịnh vốn quen , nhưng mặt Lâm Kiều, khi Lâm Kiều khen ngợi, bà đột nhiên cảm thấy hổ.
Lúc thấy Lâm Kiều còn yêu thích như , bà kìm buột miệng, “Dù tốn công sức đến mấy thì ? Dạy cũng là của khác thôi.”
Tuy gọi tên chỉ mặt, nhưng học sinh lớp Bốn nào mà chẳng để tâm chuyện , lập tức hiểu .
Mấy đứa đầu gấu lúc đó liền biến sắc, “Bà là ai? Cô Lâm của chúng tốn công sức thì liên quan gì đến bà?”
Ngày lúc Lâm Kiều đến dạy thử, bọn họ la ó dữ dội bao nhiêu, giờ bảo vệ Lâm Kiều càng mạnh mẽ bấy nhiêu, mấy nam sinh cao lớn thậm chí còn chắn mặt Lâm Kiều, bày tư thế phục thì cứ nhào vô.
Thời buổi học sinh khó quản, cãi với giáo viên là chuyện thường, nhưng vì một giáo viên mà cãi với giáo viên khác thì đây là đầu.
Mặt cô giáo Trịnh tái xanh vì tức, “Các em cũng cần bênh cô , nãy thầy Tiêu đến trường , đừng trong ngoài phân biệt, ai dạy .”
Bà nhắc đến thầy Tiêu, học sinh lập tức im lặng, cũng vẫn phục, Lâm Kiều kéo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nu-phu-phao-hoi-xuyen-sach-nien-dai-nhan-nham-nam-chinh/chuong-124.html.]
“Nghe học kỳ cô giáo Trịnh phụ tìm đến trường , vì sợ điều về cấp hai, cướp chén cơm của cô, cô chi bằng nâng cao trình độ hơn .”
Lâm Kiều che chắn cho mấy học sinh tính tình bộc trực, mở lời chạm điểm yếu của đối phương, “Ai sợ cô cướp chén cơm của ?”
Cũng đúng lúc , một bóng cao gầy chạy đến, “Cô Lâm, Hiệu trưởng Tăng bảo cô đến văn phòng ông một chuyến.”
Là Tề Hoài Văn.
Cậu bé còn thở dốc, đôi mắt đào hoa lạnh nhạt xung quanh, bổ sung: “Thầy Tiêu cũng ở đó.”
Chương 43: Tiếp quản
Vừa Hiệu trưởng Tăng tìm Lâm Kiều, thầy Tiêu cũng ở đó, ai còn quan tâm đến cô giáo Trịnh nữa?
Lập tức tiến lên chọc lưng Tề Hoài Văn: “Chuyện gì thế?”
“Không .” Tề Hoài Văn liếc cô giáo Trịnh bên cạnh, “ chắc chuyện .”
“Không chuyện ?” Vẫn yên tâm.
Mặc dù thầy Tiêu tính tình , là một ông lão hiền lành, dễ gần, chắc sẽ gì cô Lâm . Hiệu trưởng Tăng từng tìm cô Lâm cho cô dẫn họ thí nghiệm, ai giờ ông gọi cô Lâm đến là vì chuyện gì.
Thậm chí sợ là vì chuyện bên họ cãi với khác, bên thấy , cũng tính lên đầu cô Lâm.
Học sinh thật sự yên tâm, dù Tề Hoài Văn , vẫn bỏ mặc cô giáo Trịnh, xúm xít đưa Lâm Kiều .
Lâm Kiều chút bất đắc dĩ, “ chỉ đến văn phòng hiệu trưởng thôi, chứ đến Kim Loan Điện can gián vua .”
“Phụt!” Có nhịn cô chọc .
Vẻ mặt những khác cũng dịu , thấy Lâm Kiều thật sự thoải mái, mới dần dần yên tâm.
Lúc Lâm Kiều đẩy cửa , trong văn phòng hiệu trưởng chỉ Hiệu trưởng Tăng, Phó Hiệu trưởng Tề cũng ở đó. Trên chiếc ghế dựa sát tường bên cửa một ông lão tóc bạc, hiền từ, thấy cô lập tức dậy, “Cô là cô giáo Lâm ?”
Lâm Kiều đoán phận của đối phương, “Chào thầy Tiêu.”
“Chào cô, chào cô, mấy tháng mặt ở đây, cảm ơn cô tận tâm với lớp Ba và lớp Bốn.”
Thầy Tiêu là là một ông lão tính tình ôn hòa, chuyện cũng từ tốn, chỉ là quá ôn hòa, e rằng khó mà quản mấy đứa đầu gấu trong lớp.
Lâm Kiều chào hỏi ông xong, đang chuẩn Hiệu trưởng Tăng tìm cô chuyện gì, thì ánh mắt Hiệu trưởng Tăng rơi đồ vật trong tay cô, “Đây là gì?”
“Xà phòng thủ công học sinh .” Lâm Kiều dẫn học sinh , cũng sợ ông hỏi, dù cô động đến phòng thí nghiệm, dùng kinh phí của trường.
Chỉ là thầy Tiêu vẫn còn ở đó, cô lập tức bổ sung một câu: “Các em thấy sắp , tặng một miếng kỷ niệm.”
Thầy Tiêu thì bận tâm những chuyện , “Là tự bằng chất kiềm và dầu mỡ ?”
“Vâng.” Lâm Kiều thấy ông tò mò, dứt khoát lấy một miếng đưa cho ông xem.