Thập Niên 80: Nữ Phụ Pháo Hôi Xuyên Sách Niên Đại Nhận Nhầm Nam Chính - Chương 119
Cập nhật lúc: 2025-11-30 11:56:45
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
May mà tờ báo chỉ phát hành một ngày, qua một thời gian sẽ ai còn nhớ chuyện nữa.
Diệp Mẫn Thục nghiến răng nghĩ, nhưng ảnh hưởng của chuyện còn lớn hơn nhiều. Không lâu , Bộ Giáo d.ụ.c mở cuộc họp về vấn đề .
Đất nước thiếu nhân tài, điều ai cũng , nếu khi mở kỳ thi đại học, cũng sẽ cho phép từ ngành nghề trong xã hội đăng ký dự thi.
Và việc cho phép những khả năng thực hành đăng ký dự thi, chính là hy vọng họ thể nhanh chóng tham gia nghiên cứu và sản xuất, đề xuất của Lâm Kiều thể là đúng trọng tâm.
Cuối tháng vốn là ngày công bố kết quả thi đại học và bắt đầu tuyển sinh, đáng lẽ các trường đại học lớn bận rộn, hiệu trưởng trường trung học như hiệu trưởng Tăng chỉ cần chờ kết quả của học sinh là , nhưng bây giờ kéo tham gia cuộc họp, bộ đều thảo luận về việc phòng thí nghiệm rốt cuộc nên xây dựng , và xây dựng như thế nào.
Họp xong từ ngoài trở về, lúc gặp phó hiệu trưởng Tề đang thêm tên bảng vinh danh ở đầu hành lang. Trên đó là những bức ảnh đen trắng đơn giản, bên là tên các trường đại học nhận.
Thêm xong xuống, chỉnh kính, dáng vẻ thư sinh gầy gò thì gần giống với mười mấy năm , chỉ là khóe mắt dấu vết của thời gian.
Hiệu trưởng Tăng vô thức dừng bước, ánh mắt cũng dừng bảng vinh danh ngày càng nhiều tên, “Tiểu Tề, xem, thật sự già ?”
Phó hiệu trưởng Tề cũng xem tờ báo đó, gần đây cấp đang họp về vấn đề gì, cũng ngóng, “Ông già , mà là đ.á.n.h sợ .”
Lúc hiệu trưởng Tăng rời mới nhậm chức hiệu trưởng hai năm, đang lúc hăng hái, còn đưa học sinh về nông thôn xóa mù chữ, để học sinh những câu chuyện trong quá khứ từ miệng bà con, cuộc sống hôm nay là khó khăn thế nào, trong lớp học sách, là may mắn bao.
Lúc đó ông vẫn là một ý tưởng và nhiệt huyết, mười năm đày về, trở về chỉ còn sự thận trọng và thờ ơ.
Hiệu trưởng Tăng im lặng một lúc lâu, nghĩ gì, cuối cùng chỉ : “Vẫn là mắt , đồng chí Lâm Kiều tệ.”
“Vẫn là mắt , tùy tiện tìm một vợ, thể vẻ vang cho như .”
Bên phía Quý Đạc, lão Chu gặp ở hành lang cũng như , nhưng xong, liền thấy ánh mắt qua.
Có chỗ nào đúng ?
Lão Chu còn đang suy nghĩ, bên Quý Đạc : “Không tùy tiện tìm.”
Lão Chu: “…”
Không , nghiêm mặt chỉ để chuyện thôi ?
Lão Chu coi như phát hiện , vị căn bản đối tượng để chuyện phiếm, dứt khoát thẳng vấn đề, “Những cuốn sách cho mượn , vợ xong ?”
Quả nhiên Quý Đạc rõ ràng thích kiểu chuyện hơn, “Cậu cần ?”
“Không hỏi mượn ? Cũng cần trả hết, trả vài cuốn xong là .”
“Được.” Quý Đạc ngắn gọn, xong liền mở cửa văn phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nu-phu-phao-hoi-xuyen-sach-nien-dai-nhan-nham-nam-chinh/chuong-119.html.]
Chỉ là chỉ lão Chu, những từng tham gia đám cưới của và Lâm Kiều đây, đặc biệt là mấy Lâm Kiều nhờ vả, gặp mặt luôn kìm nhắc đến một câu.
Buổi tối ở ngoài quân doanh gặp Quý Trạch đang đợi ở đó, Quý Trạch cũng vẻ mặt vui mừng, “Chú út!”
Muộn thế nó còn đợi ở đây, lẽ cũng chuyện ?
Quý Đạc đồng hồ, mày nhíu , đứa cháu trai lớn lon ton chạy tới, “Chú út, cháu đến tìm chú tính tiền tuần đầu tiên.”
Thì .
Anh sang một bên, ý bảo cháu trai cùng đến chỗ vắng vẻ chuyện.
Vừa , Quý Trạch lập tức móc một xấp tiền từ trong túi, “Đây là tiền chia lợi nhuận mấy ngày của thím út.” Tiếp theo là hai tờ giấy khổ 32, “Đây là sổ sách mấy ngày , trong đó chi phí nguyên vật liệu, nhân công, hao hụt và thu nhập, cháu đều ghi rõ ràng .”
Người cởi bộ quân phục, tuy mặc bình thường, thậm chí vẻ cũ, nhưng ánh mắt thần.
Thấy Quý Đạc chú ý đến quần áo của , nó kéo kéo, “Mua từ một sửa xe đạp ven đường, bán hàng thì thể mặc quá tươm tất.”
Từ điểm mà xem, nó quả thật dốc lòng công việc kinh doanh , Quý Đạc gật đầu.
Quý Trạch lập tức khích lệ, tuôn hết những trải nghiệm mấy ngày như đổ đậu.
Một thứ mới mẻ mà đây từng đến, bán, dễ dàng như ? Thế nên ngày đầu tiên nó ngoài, chỉ mang theo một thùng năm mươi cân.
Nó chọn khu nhà ở nhiều nữ công nhân, dù đối tượng tiêu thụ chính của xà phòng lỏng là phụ nữ, và các gia đình cả hai vợ chồng đều , thường sẵn sàng chi tiền hơn các gia đình chỉ một . Vì khu nhà ở là nhà ống, dân đông, cũng đủ thị trường để bán.
Lần đầu tiên rao bán, Quý Trạch còn tự nhiên, gọi liên tục mấy tiếng ai để ý, sự chịu thua chiến thắng sự hổ.
Chỉ là rao bán, đến xem cho vui thì nhiều, hỏi giá thì ít, mua thì càng ít hơn.
“Cháu đưa một ít tiền, kéo một ống nước từ một nhà gần đó , ai đến hỏi đều thể dùng thử ngay tại chỗ, còn nhấn mạnh cái đặc biệt thích hợp để gội đầu. Ngay trong ngày bán hơn hai mươi cân, ngày thứ ba tăng lên sáu mươi cân.”
Quý Trạch , mặt mày rạng rỡ, “Ba ngày gần đây, mỗi ngày một trăm cân đều đủ bán, cháu chuẩn thuê thêm một .”
Nó rõ ràng tính toán kỹ lưỡng, “Còn xà phòng, nếu cứ bán thế , lát nữa mẻ mới, cháu cũng xuể. Hơn nữa, vì mở thị trường ở đây, thì thể từ bỏ lợi thế , vì đến chỗ khác bắt đầu từ đầu, chi bằng lấy khu nhà ở trung tâm, thử bán sang mấy khu dân cư lân cận, khu đó cũng khá đông…”
Nói đến hăng say, cứ như một học sinh tiểu học về báo cáo kết quả ở trường cho phụ , nhưng cũng bớt cái vẻ lười nhác luôn thiếu sức sống đây.
Ánh mắt Quý Đạc dừng khuôn mặt cháu trai, cho đến khi nó xong, mới mở sổ sách xem, “Nguyên vật liệu cháu chỉ tính bán mấy ngày thôi ?”
Chuyện vì nhúng tay , nên cũng cần nắm đại khái, tránh về nhà Lâm Kiều hỏi đến.
Quý Trạch gãi đầu, “Cháu sợ ban đầu bán , thể chia lợi nhuận ? Nên bán bao nhiêu thì tính bấy nhiêu.”
Vì lấy cái để rèn luyện cách kinh doanh, nó cũng xin nghỉ phép năm, đương nhiên thể chỉ lượng hàng của mấy ngày . nếu tính hết tất cả nguyên vật liệu , thì mấy ngày nó những kiếm , còn lỗ khá nhiều, chẳng lẽ cứ báo cáo cho Lâm Kiều ?