Mắt Trương Tân Diễm sáng lên: “Được, con hết. Lát nữa ăn cơm xong, chúng xuống ruộng xem, con chọn xem tưới chỗ nào thì thích hợp hơn.”
“Vâng ạ.”
Đối với sự tin tưởng tuyệt đối của Phương Thế Quân và Trương Tân Diễm, Phương Hiểu Lạc trong lòng thoải mái.
Nhà họ Phương nếu kiếm nhiều tiền trong thời gian ngắn, chỉ thể nghĩ cách từ mười tám mẫu đất của .
Rau củ trong vườn nhà cô, khi dùng nước suối linh tuyền pha loãng thì mọc , hơn nữa rõ ràng lớn nhanh hơn rau củ bình thường, trông cũng tươi mới hơn.
Dưa chuột cô trồng trong gian còn lớn hơn, nhanh hơn bên ngoài, trông vẻ thể hái xuống ăn ngay lập tức.
Không chỉ thế, gian của cô mở rộng, bây giờ trông mười mét vuông.
Cái là cô phát hiện khi cứu những binh lính của tiểu đoàn ba của Thẩm Tranh.
Phương Hiểu Lạc cân nhắc, gian của cô, khi cứu hẳn là khả năng thăng cấp.
Cô dành thời gian trồng dưa chuột mới phần đất mở rộng.
Phương Hiểu Lạc nhắc nhở: “À đúng , ba, , chuyện nước t.h.u.ố.c , tạm thời đừng nhắc với ngoài nhé, con còn chờ đến lúc thu hoạch xem thành quả thế nào.”
Trương Tân Diễm gật đầu: “Con yên tâm, chúng nhất định .”
Điểm Phương Hiểu Lạc vẫn tin tưởng.
Phương Hiểu Lạc chợt nhớ , còn mua một bộ quần áo cho Trương Tân Diễm: “Mẹ, bộ quần áo thử xem.”
“Mẹ quần áo , con xem con còn tiêu tiền cái .”
Phương Hiểu Lạc cầm quần áo nhét tay bà: “Con mua cho chồng con và mỗi một chiếc, ai cũng từ chối.”
Trương Tân Diễm cầm quần áo mặc , màu sắc tươi sáng, cả trông tươi tắn hơn hẳn.
“Đẹp lắm.”
Phương Hiểu Lạc khen.
Trương Tân Diễm vuốt ve bộ quần áo, trong lòng ấm áp chua xót. Bà ngày ngày đều cảm thấy với đứa con gái , bà mong điều kiện gia đình thể hơn một chút, thể trở thành hậu thuẫn vững chắc cho con gái .
hiện tại cơ thể Phương Thế Quân chuyển biến , bà cũng cảm thấy cuộc sống càng hy vọng.
Phương Cường và Phương Kiệt nấu cơm, Phương Nhã Mai và Phương Nhã Đình chơi cùng Thẩm Hải Phong và Thẩm Kim Hạ.
Lúc ăn cơm, Phương Cường và Phương Kiệt mang đồ ăn lên bàn.
Phương Nhã Mai và Phương Nhã Đình rót nước, bảo Thẩm Hải Phong và Thẩm Kim Hạ rửa tay, kéo bọn chúng ghế.
Phương Hiểu Lạc giới thiệu từng trong nhà cho hai đứa nhỏ.
Thẩm Hải Phong và Thẩm Kim Hạ lượt gọi từng một.
Trương Tân Diễm lấy ba phong bao lì xì màu đỏ, trong đó hai cái lượt nhét tay Thẩm Hải Phong và Thẩm Kim Hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-95-nuoc-thuoc-than-ky-li-xi-am-ap.html.]
“Bà ngoại đầu tiên gặp các cháu, đây là quà gặp mặt.”
Sau đó bà đưa một phong bao lì xì khác cho Phương Hiểu Lạc: “Lần vốn dĩ định đưa cho Hải Bình, kết quả Từ Nhã Thu và bọn họ đến gây ầm ĩ, bà gói xong còn quên mất, hôm nay con tới đúng lúc thì mang về cho thằng bé.”
Thẩm Hải Phong phong bao lì xì trong tay, Phương Hiểu Lạc.
Phương Hiểu Lạc gật đầu với thằng bé: “Bà ngoại cho, con thể nhận mà.”
Thẩm Hải Phong nghĩ đến đây, bà nội ruột của nó đều giúp đỡ Ngụy Hồng Hà, chứ đừng là cho tiền bọn chúng.
Họ quan hệ huyết thống với Phương Hiểu Lạc, đầu gặp mặt nhiệt tình, còn quan tâm bọn chúng, bây giờ còn cho bọn chúng lì xì.
“Cảm ơn bà ngoại ạ.”
Thẩm Hải Phong bên trong bao nhiêu tiền, nó cân nhắc, kỳ thi cuối kỳ , nó nhất định thi thật , đó thể mua một món quà cho Phương Hiểu Lạc.
Thẩm Kim Hạ ôm phong bao lì xì, hớn hở : “Cảm ơn bà ngoại ạ.”
Con bé xong, vẫy vẫy phong bao lì xì mặt Phương Hiểu Lạc, mắt cong cong: “Mẹ ơi, con cũng tiền , con tặng cho ạ? Hôm nay là bà ngoại cho, chờ con lớn lên, con kiếm nhiều tiền hơn, con sẽ cho hết ạ?”
Thẩm Kim Hạ Phương Hiểu Lạc nuôi dưỡng trong thời gian mũm mĩm hơn nhiều, làn da cũng trắng nõn hơn.
Đôi mắt con bé vốn to tròn, bây giờ trông càng đáng yêu.
Phương Hiểu Lạc nhận phong bao lì xì: “Mẹ lấy hết tiền của con , con nhè đây?”
Nói , cô còn véo véo cái mũi nhỏ của con bé.
Thẩm Kim Hạ lắc đầu: “Không ạ, con kiên cường lắm.”
Nga
Con bé , cả nhà đều bật .
Phương Hiểu Lạc xoa xoa đầu nhỏ của con bé: “Con cứ tự tiết kiệm , chờ con tiết kiệm nhiều hơn nữa, hãy cho . Bởi vì á, thích siêu cấp nhiều tiền cơ.”
Thẩm Kim Hạ nghiêng đầu: “Là như ạ? Vậy ạ, chờ con nhiều tiền hơn, con sẽ tặng cho hết nhé.”
Thẩm Hải Phong một bên nghĩ, hóa Phương Hiểu Lạc thích tiền ?
Vậy lớn lên nó nhất định kiếm thật nhiều tiền, xây một căn nhà thật to, chất đầy tiền, cho cô hết, cô nhất định sẽ vui vẻ.
Tay nghề của Phương Cường và Phương Kiệt giống , tuy rằng ngon bằng đồ ăn Phương Hiểu Lạc , nhưng cũng đến mức khó ăn.
Hai món hầm lớn, cải trắng miến đậu phụ nấu thịt ba chỉ, và một nồi gà hầm khoai tây nhỏ.
Thẩm Hải Phong và Thẩm Kim Hạ vẫn còn rụt rè, hai đứa chỉ gắp cải trắng và khoai tây ăn.
Trương Tân Diễm gắp hai cái đùi gà , một cái bỏ chén Thẩm Kim Hạ, cái còn bỏ chén Thẩm Hải Phong.
Thẩm Hải Phong gắp đùi gà : “Bà ngoại ăn ạ.”