Vu Phi Dược : "Đợi lát nữa con sẽ gửi thông tin và ảnh của lão hòm thư cho bố."
Vu Tân Chính đáp: "Được, nhanh lên, để xem cái hạng gì mà dám lộng hành thế!"
Cúp máy xong, Vu Phi Dược gọi cho Phương Hiểu Lạc.
"Cô ạ."
Phương Hiểu Lạc thường xuyên nhận điện thoại của Vu Phi Dược. Những đứa trẻ lớn lên bên cạnh cô từ nhỏ, chẳng khác gì con đẻ. Huống hồ, Phi Dược còn là con rể của cô nữa.
"Phi Dược , con ăn tối ? Đang ở đấy?"
"Cô ơi, con ăn, lát nữa con ăn với Hạ Hạ ạ." Vu Phi Dược : "Cô ơi, chuyện con thưa với cô. Có một đạo diễn tên là Triệu Tế đang ý đồ với Hạ Hạ..."
Vu Phi Dược kể đầu đuôi câu chuyện cho Phương Hiểu Lạc .
Phương Hiểu Lạc xong liền : "Được , Triệu Tế đúng , cô . Chuyện cứ để cô lo, dám gì , chẳng qua là dọa dẫm con thôi."
"Mà cái tên Triệu Tế cũng gần năm mươi nhỉ, thế mà còn dám tơ tưởng đến con gái cô, đúng là chán sống ."
Sau khi gọi xong hai cuộc điện thoại, Vu Phi Dược yên tâm. Bố hiện là Sư đoàn trưởng, tuy cần dùng đến quan hệ quân đội nhưng mối quan hệ xã hội của ông rộng, Triệu Tế chẳng là cái đinh gì. Huống chi còn cô Phương Hiểu Lạc. Mối quan hệ của cô còn rộng hơn nhiều, chỉ trong kinh doanh mà tổ chức từ thiện của cô còn sự hậu thuẫn của quân khu. Nói trắng , chỉ cần tìm hiểu một chút về gia thế của Hạ Hạ, chẳng ai dám đắc tội. Đó là còn kể đến dượng Thẩm Tranh của nữa.
Vu Phi Dược tự tin, hạng như Triệu Tế chẳng thể gì chuyện nghiệp của họ cả. Việc báo cho bố những nguy hiểm tiềm tàng chẳng gì là mất mặt, bảo vệ Thẩm Kim Hạ mới là ưu tiên hàng đầu.
Về phần Thẩm Kim Hạ, cô cũng chẳng buồn hỏi Vu Phi Dược giải quyết chuyện đó như thế nào. Dù cô cũng nhận thông báo là đoàn phim diễn viên cho vai nữ thứ hai.
"Ái chà, cuối cùng cũng đóng cái vai đó nữa, Phi Dược giỏi thật đấy." Thẩm Kim Hạ vô cùng vui vẻ: "Mà em còn nhà sản xuất luôn cả đạo diễn cơ."
Vu Phi Dược thản nhiên: "Đức xứng với vị thì là đúng , nếu bộ phim đó cũng đừng hòng xong."
Thẩm Kim Hạ nghĩ nhiều, nhưng cô ngốc, chắc chắn Vu Phi Dược nhúng tay , hoặc lẽ là sự can thiệp từ phía bố hai bên.
Thẩm Kim Hạ kéo Vu Phi Dược máy tính: "Sáng nay em nhận điện thoại từ một công ty truyền thông khác, họ hỏi em ký hợp đồng , là kỳ vọng em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-585-tong-tai-nhi-tham-tri-viet.html.]
Vu Phi Dược nhấp chuột xem các điều khoản trong hợp đồng. "Truyền thông Thanh Trì?"
Thẩm Kim Hạ gật đầu: "Vâng, chính là công ty . Hình như họ mới thành lập năm ngoái thôi, nhưng em ông chủ lợi hại. Hơn nữa, hai bộ phim truyền hình đầu tay của họ đều thành công và khán giả đón nhận nồng nhiệt."
Vu Phi Dược nghiêm túc hết hợp đồng: "Phải công nhận là các điều khoản trong thoáng, thoáng nhất trong các công ty giải trí mà từng ."
Thẩm Kim Hạ đặt tay lên vai Phi Dược, tựa đầu vai : "Phó tổng của Thanh Trì nếu em đồng ý thì thể đến gặp cô trao đổi trực tiếp. Cô bảo là hôm thử vai, tìm kiếm tài năng của công ty phát hiện em."
Vu Phi Dược nhận xét: "Thanh Trì, Thanh Trì... cái tên vẻ duyên với nhà em đấy, như là sự kết hợp giữa Thanh Nguyệt và Trì Việt ."
" thế, nên em cũng thấy cảm tình ngay." Thẩm Kim Hạ phụ họa.
Vu Phi Dược kéo Kim Hạ lên đùi : "Vậy em nghĩ ? Có ký ?"
Thẩm Kim Hạ thoáng chút phân vân: "Em nữa, hợp đồng , thái độ của chị phó tổng gọi cho em cũng nhã nhặn. Chị còn vạch định hướng phát triển tương lai cho em, em thấy khá hợp với . Phi Dược ơi, đây em từng nghĩ đến chuyện nên vẫn quyết định ."
Vu Phi Dược quá hiểu Kim Hạ, cô nàng bắt đầu phân vân tức là xiêu lòng , chỉ là hạ quyết tâm thôi. "Để tìm hiểu kỹ về công ty , nếu thực sự uy tín thì em thể đến gặp phó tổng của họ trao đổi thêm. Gặp mặt chuyện thôi chứ ký hợp đồng ngay mà."
Nga
Thẩm Kim Hạ gật gù: "Anh cũng đúng."
Vài ngày , Vu Phi Dược báo kết quả cho Kim Hạ: Truyền thông Thanh Trì đầy đủ giấy tờ pháp lý, thực sự là một công ty chính quy. Thẩm Kim Hạ quyết định gặp phó tổng của Thanh Trì khi nhận cuộc gọi hẹn lịch từ phía họ.
Tại văn phòng của Truyền thông Thanh Trì.
Phó tổng giám đốc Tề Sảng thấy "đại lão bản" màn của xuất hiện, liền nở nụ rạng rỡ. Cô diện một bộ đồ công sở thanh lịch, giày cao gót, toát lên vẻ của một nữ cường nhân thành đạt.
"Chào đại lão bản của , cuối cùng cũng chịu xuất hiện ? Rốt cuộc cũng chịu đến công ty xem xét tình hình ?"
Vị đại lão bản đối diện Tề Sảng trông chẳng giống một ông chủ chút nào. Cậu thiếu niên trông còn trẻ, nhưng gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng, nghiêm nghị như thể ai đó đang nợ tám trăm vạn tệ .
"Thẩm đại lão bản , tuổi còn nhỏ thì đừng trưng cái bộ mặt cụ non thế chứ. Cậu mới mười lăm tuổi thôi mà, cứ tưởng năm mươi ."