Nhan Hi boong tàu, thu tầm mắt là đại dương xanh thẳm. Đáng lẽ tâm hồn thư thái, vui vẻ lắm, nhưng lúc cô bồn chồn yên. Nghe thấy tiếng bước chân, cô đầu thì thấy Thẩm Hải Bình đang bưng một chiếc khay tới.
"Em... hôm nay em uống rượu ."
Thẩm Hải Bình xuống, đặt khay đồ ăn lên bàn: "Hôm nay rượu."
"Vâng." Nhan Hi nhận lấy thứ đưa qua: "Cái gì đây ?"
"Đá bào xoài."
Nhan Hi đưa một thìa đá bào miệng, cảm giác mát lạnh cùng vị xoài đậm đà lan tỏa. Cô nở nụ tươi rói: "Ngon quá ạ."
Thẩm Hải Bình cứ cô chằm chằm, Nhan Hi sờ lên mặt : "Mặt em dính gì ?"
Thẩm Hải Bình: "Có đấy."
Nhan Hi cuống quýt dậy chạy trong định soi gương. Thẩm Hải Bình mỉm theo . Vừa mở cửa phòng, Nhan Hi ngẩn . Trên chiếc giường lớn trải đầy cánh hoa hồng, ở giữa là một chú gấu bông siêu cấp đáng yêu, hai tay chú gấu ôm một bó hồng đỏ thắm.
Nhan Hi đột ngột đầu , đập ngay n.g.ự.c Thẩm Hải Bình. Cô lùi một bước, liền đưa tay ôm lấy eo cô. Nhìn gương mặt ở cách gần, Nhan Hi bối rối vững .
Nga
"Cái ... đều là chuẩn ?"
Thẩm Hải Bình nắm lấy cổ tay cô dẫn trong: "Nhan Hi, hôm nay là một ngày đặc biệt."
Đầu óc Nhan Hi lúc mới hoạt động trở : "Ngày... ngày gì cơ ạ?"
Thẩm Hải Bình khẽ b.úng trán cô: "Sinh nhật em đấy."
Nhan Hi sực nhớ , đúng , hôm nay là sinh nhật âm lịch của cô. Thường ngày cô đều đón sinh nhật cùng gia đình.
Thẩm Hải Bình kéo cô gần, cầm chú gấu bông đưa cho cô: "Nhan Hi, sinh nhật vui vẻ."
Chú gấu bông mềm mại, sờ thích tay. Được ai đó nhớ kỹ sinh nhật đương nhiên là một điều vô cùng hạnh phúc, huống chi còn món quà đáng yêu thế .
"Cảm ơn , em thích lắm."
Tiếp đó, Thẩm Hải Bình lấy một hộp trang sức tinh xảo: "Nhan Hi, đây là một món quà sinh nhật khác."
Nhan Hi tò mò : "Cái gì đây ?"
"Em tự mở xem ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-575-loi-to-tinh-tren-bien.html.]
Nhan Hi nhận lấy hộp quà, mở thấy bên trong là một sợi dây chuyền vàng, mặt dây chuyền là một bông hoa hồng chạm khắc tinh xảo. Cô lấy sợi dây chuyền , bông hồng vàng lấp lánh ánh đèn.
Giọng của Thẩm Hải Bình vang lên bên tai cô: "Nhan Hi, em từng sinh nhật dương lịch thường đón cùng bạn bè, còn sinh nhật âm lịch thì đón cùng . Năm nay, cùng em đón sinh nhật âm lịch . Vậy nên, liệu mỗi năm ngày sinh nhật âm lịch, đều thể ở bên em với tư cách là ' nhà' ?"
Nhan Hi tuy thông minh nhưng trong chuyện tình cảm chút chậm chạp: "Ý... ý là ?"
Thẩm Hải Bình tiếp tục: "Nhan Hi, thích em, là tình cảm nam nữ. Thực từ đầu chúng leo Hương Sơn, nhận lòng , nhưng sợ sớm quá sẽ em hoảng sợ mà chạy mất."
"Nhan Hi, quá khứ của em kịp tham dự, nhưng hiện tại và tương lai của em, cùng em tiếp. Anh ích kỷ hy vọng rằng cô gái tên Nhan Hi thể mãi mãi vui vẻ, thế tục trói buộc, chỉ cần là chính thôi. Anh hy vọng thể là bến đỗ bình yên cho em . Nếu em đồng ý."
"Nhan Hi, bạn gái nhé?"
Nhan Hi ngơ ngác , từng lời như gõ nhịp trái tim cô. Nước mắt cô kìm mà trào . Thẩm Hải Bình thấy thì hoảng hốt, vội đưa tay lau nước mắt cho cô: "Sao ?" Anh sợ gì đó chạm nỗi đau của cô thì hỏng bét.
Nhan Hi nghẹn ngào: "Em vì vui quá thôi."
Cô kiễng chân, ôm chầm lấy Thẩm Hải Bình, tựa đầu lên vai : "Thẩm Hải Bình, em cũng thích ."
Khóe môi Thẩm Hải Bình cong lên, siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy cô gái trong lòng: "Vậy... giờ em là bạn gái nhé."
"Vâng." Nhan Hi khẽ đáp.
Ngay đó, Thẩm Hải Bình bế bổng cô lên đặt xuống giường. Lần Nhan Hi tỉnh táo. Cô kịp phản ứng thì những nụ hôn nồng cháy của phủ xuống. Lần Thẩm Hải Bình chủ động, Nhan Hi sức kháng cự, dù cô cũng kinh nghiệm gì. Chẳng mấy chốc cô thở hổn hển.
Thẩm Hải Bình dừng , cô trêu: "Hôm qua em quậy phá như thế, giờ nên đòi cả vốn lẫn lời nhỉ?"
Nhan Hi hít sâu vài , bắt đầu xin tha: "Đừng mà, em chịu nổi , sắp nghẹt thở ."
Thấy dáng vẻ thẹn thùng của cô, Thẩm Hải Bình nỡ buông tha. trong tình cảnh , chính cũng đang chịu đựng "cực hình". Hai giường, yết hầu Thẩm Hải Bình khẽ chuyển động: "Thôi , tha cho em đấy."
Nhan Hi bò đó, chống cằm , vô tình thấy "chỗ nên ". Cô bật : "Thẩm Hải Bình, còn nhịn đấy? Cứ gồng thế nha."
Thẩm Hải Bình định dậy ngoài: "Em đừng theo đấy nhé."
Nhan Hi lập tức nhào tới ôm lấy : "Thẩm Hải Bình, định Liễu Hạ Huệ ? Là em đủ quyến rũ là ' ăn' gì ?"
Thẩm Hải Bình hít một thật sâu: "Em đừng nghịch lửa, lát nữa hối hận kịp ."