Nhan Nghị Thẩm Hải Bình và con gái chuyện xuống lầu, càng càng thấy xứng đôi lứa. Ra khỏi tiệm lẩu, Thẩm Hải Bình đề nghị: "Để đưa cô về."
Nhan Hi xua tay: "Không cần , lái xe đến."
Thẩm Hải Bình gật đầu: "Vậy , cô đường cẩn thận nhé." Thế là hai ai về xe nấy.
Đường Dã qua cửa sổ một hồi lâu lẩm bẩm: "Lạ nhỉ, tách ? Không tăng hai ?"
Tống Mạn Quân hiểu tính con gái : "Chắc là tại Hi Hi lạnh lùng quá thôi."
Buổi chiều về đến nhà, Tống Mạn Quân bắt đầu dò hỏi: "Hi Hi , trưa nay gặp Hải Bình thấy thế nào?"
Nhan Hi đáp hờ hững: "Thế nào là thế nào ạ?"
"Thì là con thấy là ?"
"Người cũng , là ạ."
Tống Mạn Quân mừng thầm: "Thế bao giờ hai đứa định hẹn hò tiếp?"
"Hẹn hò?" Nhan Hi , "Không ."
Tống Mạn Quân ngẩn : "Cái con bé , ? Con chẳng bảo khá là gì? Thấy thì tiếp xúc thử, tìm hiểu thêm chứ, con định đợi tình yêu sét đ.á.n.h chắc?"
Nhan Hi vẫn giữ khuôn mặt cảm xúc, thêm lời nào. Tống Mạn Quân bắt đầu bực : "Nhìn cái mặt con kìa, y hệt ông bố con!"
Nhan Nghị đang cũng trúng đạn: "..."
Ở một diễn biến khác, Đường Dã sốt sắng chạy đến nhà Thẩm Hải Bình: "Hải Bình, Nhan Hi thế nào?"
Thẩm Hải Bình pha cho thầy đáp: "Khá ạ, cô là một cô gái tuyệt."
Đường Dã thấy hy vọng: "Thế con xin điện thoại ?"
"Dạ ."
Đường Dã cạn lời: "Không , để thầy xin cho. Giới trẻ các con ngại ngùng, chuyện thành vấn đề."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-547-bao-ung-cua-tham-hai-binh.html.]
Thẩm Hải Bình thẳng: "Thầy ơi, Nhan Hi cái gì cũng , nhưng con thấy chúng con hợp ."
Đường Dã chịu hiểu: "Cái gì mà cái gì cũng hợp? Không hợp chỗ nào!"
Thẩm Hải Bình giải thích: "Ý con là... hợp để yêu đương ạ."
"Nói bậy!" Đường Dã gạt , "Con bé thế thì cứ từ từ mà tìm hiểu, hợp yêu đương? Thầy thấy hợp lắm!"
Thẩm Hải Bình gãi mũi, kết quả xem mắt khác hẳn khi thế ? Đường Dã thấy Thẩm Hải Bình lay chuyển, liền gọi thẳng cho Phương Hiểu Lạc. Thẩm Hải Bình lên trần nhà, cảm giác cứ như học sinh tiểu học thầy giáo gọi điện mách phụ .
Nếu mấy năm đưa thầy đến quán của ăn cơm, thì thầy và thể " gặp " như đôi bạn già lâu năm thế .
"Hiểu Lạc , chịu thua thằng Hải Bình , cô mau khuyên bảo nó . Đi xem mắt về khen con nhà nức nở mà bảo tiến tới, thế là định ở cả đời ?"
Giọng Phương Hiểu Lạc vang lên từ đầu dây bên : "Lão Đường , chuyện cũng chịu thôi. Hải Bình nhà nếu cưới vợ thì cưới, cưới thì để nó ở một cũng ."
Nga
Đường Dã mà thấy lọt tai: "Hiểu Lạc, cô sốt ruột ? cho cô , con bé đó thực sự tuyệt, lỡ mất là tiếc lắm đấy."
Phương Hiểu Lạc thản nhiên đáp: "Lão Đường, ông là đời ai cũng cái 'báo ứng' của riêng . Nếu nó nhất quyết bỏ lỡ thì cũng chẳng cách nào, đúng ? Đôi khi sự bướng bỉnh trả giá bằng sự cô đơn, đó gọi là xứng đáng."
Thẩm Hải Bình mà nhói lòng, lời cứ sai sai thế nào nhỉ.
Phương Hiểu Lạc tiếp: "Dù cũng cảm ơn ông giới thiệu cho nó. Tối nay ông rảnh ? mời ông ăn cơm để cảm ơn."
Đường Dã đến ăn là hớn hở ngay: "Hiểu Lạc mời thì rảnh cũng rảnh chứ." Cúp máy xong, Đường Dã chắp tay lưng: "Mẹ con mời thầy ăn , thầy đây."
Thẩm Hải Bình: "..." là "miếng ăn là đầu câu chuyện".
thầy cũng thấy nhẹ nhõm. Dù cũng chẳng luật nào quy định cứ trưởng thành là yêu đương. Tối đó, Thẩm Hải Bình ăn uống, hát hò với bạn bè đến khuya mới về. Theo thói quen, mở máy tính đăng nhập QQ.
QQ nhấp nháy liên tục, nhưng rê chuột thì thấy cái ảnh đại diện tóc xanh quen thuộc . Xem Nhan Hi online. Thẩm Hải Bình tìm đến nick của cô, nó đang màu xám. Anh bỗng cảm thấy chút hụt hẫng.
Thẩm Hải Bình định bụng là xóa luôn cho rảnh nợ. ngay lúc đang phân vân, nick " Là Đồ Ngốc" bỗng sáng đèn. Thẩm Hải Bình dời chuột , chờ đợi một lát. Thực cũng chẳng đang chờ đợi điều gì. Có lẽ... là một thói quen?
Anh ngả ghế, nhấp ngụm nước. Quả nhiên thói quen là một thứ đáng sợ. Vừa đặt ly xuống, cái ảnh đại diện tóc xanh nhảy dựng lên.