Phương Hiểu Lạc bảo Quả Khế mang tới bốn hộp điểm tâm mới lò từ cửa hàng của .
Ngoài còn một tấm ngọc bài VIP cần đặt của quán chay Hiểu Lạc, giống hệt cái Thẩm Hải Phong đang giữ.
Chưa hết, Phương Hiểu Lạc còn bảo Quả Khế mang tới một chiếc bình sứ nhỏ vô cùng tinh xảo, bên trong bà lén nhỏ nước linh tuyền .
Thẩm Hải Phong Tạ Kiều đau dày và đau bụng kinh, thứ thể giúp giảm bớt những triệu chứng đó.
Kể cả Tạ Kiều bận rộn đến , bà cũng thể sai gửi tới thường xuyên để giúp cô điều trị sức khỏe.
Thẩm Thanh Nguyệt cầm một chiếc hộp nhỏ đựng chìa khóa xe lên hỏi: "Mẹ ơi, cái cũng là 'tâm ý', giá cả ạ?"
Phương Hiểu Lạc cất chiếc chìa khóa : "Thì cũng thể cái gì cũng giá cả , thể hiện thành ý chứ."
Thẩm Trì Việt ghé gần: "Mẹ, con cố ý điềm gở , con chỉ hỏi chút thôi. Mẹ tặng cả siêu xe thế , vạn nhất, con là vạn nhất nhé, cả với chị thành thì thấy lỗ ?"
"Ồ, hiếm khi thấy Trì Việt nhiều như nha." Phương Hiểu Lạc bảo, "Không lỗ, gì thì thôi, bây giờ thấy vui là , tính ."
Thẩm Trì Việt gật đầu vẻ hiểu: "Con hiểu ."
Thẩm Thanh Nguyệt hỏi: "Anh ba, hiểu cái gì cơ?"
Thẩm Trì Việt đáp: "Làm việc là tùy tâm sở d.ụ.c."
Cửa phòng bao mở , Thẩm Hải Phong nhường Tạ Kiều bước .
Suốt dọc đường Tạ Kiều vô cùng căng thẳng, cứ lẩm bẩm mãi bên tai Thẩm Hải Phong.
đến khi cửa mở, thấy cả gia đình Thẩm Hải Phong đang đó, cô bỗng hết căng thẳng, đó là một cảm giác thuộc khó tả.
Thẩm Hải Phong lượt giới thiệu từng cho Tạ Kiều, từ bà nội Trịnh Lan Hoa cho đến em út Thẩm Thanh Nguyệt.
Tạ Kiều ghi nhớ và chào hỏi từng một cách lễ phép.
Thẩm Hải Phong hớn hở định giới thiệu Tạ Kiều với cả nhà, mới thốt mấy chữ: "Bà nội, bố , con giới thiệu với ..."
Phương Hiểu Lạc bước tới, nắm lấy tay Tạ Kiều kéo : "Không cần con giới thiệu, cả nhà đều , là Tạ Kiều mà."
Nói bà Trịnh Lan Hoa cũng tới, cả gia đình quây quần bên , khí vô cùng vui vẻ hân hoan.
Thẩm Hải Phong bỗng chốc gạt sang một bên.
Thẩm Tranh tới, vỗ vai con trai, thấp giọng : "Hải Phong , con còn nhớ hồi ở đại viện, bà nội con thường xuyên coi như thấy bố ?"
Thẩm Hải Phong gật đầu: "Con nhớ ạ."
Thẩm Tranh tiếp tục: "Có câu là ' con dâu quên luôn con trai', con cứ tập cho quen ."
"Gia đình truyền thống như đấy, hiểu ?"
Thẩm Hải Phong ngơ ngác gật đầu: "Bố đúng ạ."
Tạ Kiều Phương Hiểu Lạc kéo trong, cô cứ chằm chằm Phương Hiểu Lạc rời mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-540-buoi-gap-mat-dai-gia-dinh.html.]
"Bác ơi, bác thật sự xinh và trẻ trung ạ. Thật thể tin bác là của Hải Phong."
Tạ Kiều tự nhận gặp qua nhiều mỹ nhân, nhưng như Phương Hiểu Lạc thì đúng là đầu tiên cô thấy.
Kiểu mà chỉ cần một là thể rời mắt .
Tạ Kiều khó mà tưởng tượng nổi, phụ nữ mặt chính là đại ông chủ của chuỗi quán chay Hiểu Lạc lừng lẫy.
Cửa hàng chi nhánh khắp cả nước, mở rộng cả nước ngoài.
Lần cô nước ngoài ăn mà còn xếp hàng nổi.
Nghe giá cả ở chi nhánh nước ngoài đắt gấp năm trong nước.
Phương Hiểu Lạc vô cùng vui sướng: "Kiều Kiều, con thật là khéo miệng, khen mát lòng mát quá."
Tạ Kiều sực nhớ : "À đúng , con mang quà cho ạ. Bác, bà nội, chờ con một chút để con lấy."
Bà Trịnh Lan Hoa bảo: "Con lấy gì? Hải Phong, xách vali của Kiều Kiều đây."
Thẩm Hải Phong lập tức thực hiện nhiệm vụ.
Tạ Kiều chuẩn quà riêng cho từng , thiếu một ai.
Phương Hiểu Lạc dẫn Tạ Kiều xem những món quà bà chuẩn sẵn.
Nga
"Kiều Kiều, đây là quà gặp mặt chuẩn cho con."
Thẩm Hải Phong cũng ghé xem chuẩn những gì.
Tạ Kiều chằm chằm bốn hộp điểm tâm, mắt sáng rực lên.
Thẩm Hải Phong thấy liền bảo: "Điểm tâm như mới xong ."
Thẩm Tranh : "Đương nhiên , con bảo cô Dương của con mới máy bay mang từ Thủ đô tới đấy."
Chỉ Phương Hiểu Lạc với Tạ Kiều: "Hải Phong kể với là con thích ăn điểm tâm của quán, nên nó cứ dặn dặn mang tới bằng ."
Thẩm Hải Phong cảm động vô cùng, việc nhưng đều là do yêu cầu.
Ánh mắt Tạ Kiều Thẩm Hải Phong trở nên vô cùng dịu dàng, trong lòng tràn ngập mật ngọt.
Ngay đó, Thẩm Hải Phong thấy Phương Hiểu Lạc tiếp: "Kiều Kiều, tấm ngọc bài là của quán , con cứ cầm lấy, đến bất kỳ chi nhánh nào ăn cơm cũng cần đặt . Hải Phong bảo con thích ăn đồ ở quán, nó cứ nài nỉ nghĩ cách giúp, trong lòng nó lúc nào cũng chỉ con thôi."
Thẩm Hải Phong tiếp tục cảm động thôi.
Tạ Kiều nhận lấy tấm ngọc bài, đối với cô đây thực sự là một báu vật vô giá.
Giọng Phương Hiểu Lạc vẫn tiếp tục vang lên: "Kiều Kiều, chiếc vòng vàng tuy hoa văn gì cầu kỳ, nhưng thực là hồi Hải Phong học cấp hai, một nó thi nhất khối, thưởng cho nó một thỏi vàng. Nó bảo với là thứ quan trọng nhất dành cho quan trọng nhất, nên mới đem gia công thành chiếc vòng , cũng con thích kiểu dáng gì nên cứ để trơn thế , con chạm trổ gì thì tùy ý nhé."
Thẩm Hải Phong thầm nghĩ, gì chuyện đó chứ, rõ ràng là mới mua chiếc vòng vàng mà.