Vương Hồng Phương thấy thật khó hiểu: " chẳng xưởng may là của nhà nước ? Thế tiền của nhà nước chui hết túi cá nhân ạ?"
Chu Bình đáp: "Thì tại bỏ tiền túi nhiều mà."
Vương Hồng Phương gặm miếng bánh ngô, hồi lâu mới lẩm bẩm: "Xem việc cho nhà nước cũng chẳng chắc ăn, đúng là ai tiền đó thắng."
Chu Bình bùi ngùi: " còn cố ý hỏi thăm, bỏ vốn nhiều nhất trong xưởng chính là phó xưởng trưởng Lâm Nhã Trúc."
Chu Ngạn Văn rốt cuộc cũng như sực tỉnh: "Lâm Nhã Trúc? Chẳng là chị dâu của Phương Hiểu Lạc ?"
", chính là cô ." Chu Bình trả lời.
Vương Hồng Phương ăn tính toán trong lòng, chuyện gì cũng rơi nhà Phương Hiểu Lạc thế nhỉ? Cô lầm bầm một câu: "Vị Lâm phó xưởng trưởng bỏ nhiều tiền như , thế xưởng may chẳng đều lời cô ? Xưởng trưởng cũng chỉ bù thôi. Đến lúc đó xưởng may kiếm tiền, đều chảy túi cô hết."
Chu Bình nheo mắt , lời của Vương Hồng Phương nhắc nhở ông . Xưởng trưởng mà thành bù thì chắc chắn chẳng ai cam lòng cả.
Buổi tối, Phương Hiểu Lạc đón Thẩm Thanh Nguyệt và Thẩm Trì Việt. Hai đứa nhỏ lên xe, Thẩm Thanh Nguyệt hỏi ngay: "Mẹ ơi, ba đến đón bọn con ạ?"
"Ba bận việc đột xuất ở đơn vị, họp con ạ." Phương Hiểu Lạc trả lời.
Thẩm Thanh Nguyệt líu lo đầy phấn khích: "Mẹ ơi, con kể nhé, Phùng Cao Xa với Tống Tinh Vũ đòi nhận con đại tỷ đấy, bọn họ tiểu của con."
Phương Hiểu Lạc con gái, thầm nghĩ nếu ở thời cổ đại chắc con bé thành thủ lĩnh sơn tặc, chiếm núi xưng vương, trướng một đám đàn em mất. "Được , con vui là ."
Cô chuẩn nổ máy xe thì thấy ở cổng trường, Lục Ngang đang nắm tay , mặt mày hớn hở. Phương Hiểu Lạc nhịn bật : "Bạn nhỏ Lục Ngang hôm nay trông vui vẻ quá nhỉ."
Thẩm Trì Việt sang, khẽ thở dài một tiếng.
Phương Hiểu Lạc hỏi: "Trì Việt, con còn nhỏ mà thở dài thế?"
Thẩm Trì Việt : "Mẹ ơi, Lục Ngang đáng thương, mới năm tuổi mà đầu óc bình thường , lớn lên thì bây giờ."
Phương Hiểu Lạc cũng chẳng hiểu mạch não của trẻ con thế nào, đường cô : "Mẹ thấy bạn Lục Ngang bình thường mà."
Thẩm Trì Việt chằm chằm ngoài cửa sổ, gì thêm. Mẹ học ở trường mẫu giáo nên thấy những lúc Lục Ngang " bình thường" . Chỉ là tỉnh táo thôi, thật là khó khăn quá mà!
Lục Ngang cùng về đến nhà, thấy con trai hớn hở cầm một thứ gì đó bắt đầu lục tung đồ đạc trong nhà lên. Mẹ Lục ở cửa con trai nhảy nhót lung tung, đang tìm cái gì. Cậu nhóc cầm mấy thứ đồ lên đặt xuống, vẻ mặt hài lòng.
"Con tìm cái gì thế?"
Lục Ngang chui từ gầm giường : "Mẹ ơi, con nhớ trong nhà cái hộp thủy tinh màu đỏ mà, tìm mãi thấy nhỉ."
Mẹ Lục nghĩ một hồi: "Hộp thủy tinh màu đỏ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-483-su-thay-doi-cua-nha-ho-chu.html.]
Lục Ngang gật đầu: "Vâng, cái hộp mà ở cạnh hoa văn màu vàng ạ."
Mẹ Lục dẫn Lục Ngang phòng ngủ, mở tủ quần áo lấy một cái hộp đựng trang sức: "Con cái hả?"
Mắt Lục Ngang sáng rực lên: "Vâng , chính là nó. Mẹ cho con dùng cái nhé."
Mẹ Lục nỡ: "Đây là quà ba con tặng mà, con định gì?"
Lục Ngang giơ cái túi thơm trong tay lên: "Con đựng cái ạ, đây là Thẩm Thanh Nguyệt tặng con, con giữ gìn thật kỹ."
Khoảnh khắc , Lục đột nhiên vỡ lẽ. Con trai bà chắc là thích cô bé xinh xắn Thẩm Thanh Nguyệt . cũng chẳng , trẻ con mẫu giáo mà, năm tuổi thì gì , thích thì thích thôi, ai chẳng bạn nhỏ quý mến. mà, con trai thích đồ tặng thì cũng cướp cái hộp yêu thích của bà chứ.
"Con giữ thì tìm đồ của con mà đựng, hộp của là của , cho con ."
Lục Ngang nhíu mày: " ơi, cái túi thơm quý giá lắm."
Mẹ Lục chỉ đống trang sức của : "Ý con là đống vàng bạc của quý giá bằng cái túi vải đựng cỏ khô của con hả?"
"Tất nhiên ạ." Lục Ngang ngẩng cao đầu, "Cái của con là tâm ý, thể dùng vàng bạc mà đo đếm ."
Mẹ Lục: "..."
Cuối cùng, sự nài nỉ ỉ ôi của Lục Ngang, đống trang sức của Lục đành vất vưởng giường. Lục Ngang vô cùng nghiêm túc nâng niu chiếc túi thơm đặt hộp, cứ như thể đang đặt một báu vật vô giá . Sau đó, nhóc hớn hở ôm cái hộp mất.
Mẹ Lục đống đồ giường, đột nhiên nảy một nghi vấn: Đứa con trai lớn lên liệu đáng tin đây? Chẳng lẽ quan niệm nuôi con để dưỡng già là sai lầm ? Vấn đề là bây giờ đang kế hoạch hóa gia đình, bà cũng chẳng thể sinh thêm một đứa con gái nữa!
Phương Hiểu Lạc về đến nhà thì Tào Nghiệp đến tìm.
"Bà chủ, hai cô con dâu nhà họ Chúc đến tìm cô đấy."
Phương Hiểu Lạc hỏi: "Hứa Xảo Yến và Triệu Tuệ Tuệ ?"
Nga
Tào Nghiệp gật đầu: "Là họ, bảo cô nhà nên họ , trông vẻ thất vọng lắm. Hơn nữa mặt họ vết thương, cũng khập khiễng."
Phương Hiểu Lạc : "Mấy ngày nhà, họ đến ?"
Tào Nghiệp lắc đầu: "Không thấy ạ."
Phương Hiểu Lạc đoán Hứa Xảo Yến và Triệu Tuệ Tuệ đến gì.