Thẩm Tranh kéo Phương Hiểu Lạc về phòng: "Tới đây, mau xuống ."
Phương Hiểu Lạc xuống ghế: "Làm gì thế?"
Thẩm Tranh bắt đầu bóp vai, đ.ấ.m lưng cho cô: "Vất vả , vất vả , em chính là đại công thần một của nhà ."
Phương Hiểu Lạc bắt đầu chỉ đạo: "Sang trái một chút, sang một chút."
Nga
" đúng đúng, chính là chỗ đó."
"Dùng lực thêm chút nữa."
"Xuống một tí, nhẹ thôi, nhẹ thôi..."
Thẩm Tranh giúp Phương Hiểu Lạc thư giãn : "Thế nào, thoải mái ?"
Phương Hiểu Lạc dậy xoay cổ và eo: "Tay nghề tồi."
"Vất vả cho em quá, Hải Phong và mấy đứa đang bận dọn dẹp , em nghỉ ngơi , ngủ một lát." Thẩm Tranh .
Phương Hiểu Lạc thấy Thẩm Tranh lấy chiếc áo khoác quân đội: "Anh ?"
Thẩm Tranh đáp: "Anh doanh trại xem thế nào, các chiến sĩ đều về nhà ăn Tết."
Phương Hiểu Lạc suy nghĩ một chút: "Hôm nay các sủi cảo cho chiến sĩ ?"
"Có chứ, tối nay sẽ cùng gói sủi cảo." Thẩm Tranh : "Chắc về muộn một chút."
"Được , cứ lo việc của , cần lo cho ở nhà ." Phương Hiểu Lạc xong còn kiễng chân đặt một nụ hôn lên môi Thẩm Tranh.
Thẩm Tranh đưa tay ôm c.h.ặ.t Phương Hiểu Lạc lòng: "Đợi về sẽ 'thưởng thức' kỹ hơn, một cái hôn thế đủ ."
Sau khi Thẩm Tranh khỏi cửa, Phương Hiểu Lạc ngủ một giấc ngắn.
Đến khi tỉnh dậy, cô thấy mấy đứa trẻ dọn dẹp bếp núc sạch bong và cũng ngủ cả .
Vì Trịnh Lan Hoa bảo tối nay thức canh giao thừa.
Trong nhà tivi nên thể xem chương trình Xuân Vãn, buổi tối còn ăn sủi cảo và đốt pháo nữa.
Trịnh Lan Hoa đang ở trong bếp nhặt rau.
Thấy Phương Hiểu Lạc , bà : "Làm cái nhà kính đúng là thật, rau cần với rau hẹ xem, tươi rói luôn."
Phương Hiểu Lạc kéo cái ghế nhỏ nhặt rau cùng bà: "Vâng ạ, thế thì suốt ngày ăn bắp cải với củ cải nữa. Mùa đông mà ăn sủi cảo nhân thịt lợn rau cần, rau hẹ trứng gà thì còn gì bằng."
"Mẹ đúng là hưởng phúc của con, đây mấy thứ chẳng dám mơ tới." Trịnh Lan Hoa sực nhớ : " , sáng sớm Phương Cường bảo nhiều đến nhà kính mua rau, còn ... đúng , đặt nữa. Mấy cân rau cần đặt đó con bán bao nhiêu tiền một cân?"
Phương Hiểu Lạc đáp: "Sáu tệ ạ."
Trịnh Lan Hoa tưởng nhầm: "Thế còn rau hẹ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-310.html.]
Phương Hiểu Lạc: "Tám tệ ạ."
Phương Hiểu Lạc cảm thấy bán thế là còn rẻ chán. Cô nhớ mang máng tài liệu kiếp , đợt rau nhà kính đầu tiên bán mùa đông năm 1985, dưa chuột khi lên tới mười tệ một cân. Huống hồ rau của cô còn tưới bằng nước linh tuyền.
Tay Trịnh Lan Hoa run run: "Trời đất, hóa đang ăn tiền đấy !"
Phương Hiểu Lạc bật : "Con bán đắt cho thôi, chứ nhà ăn thì tính là ăn tiền . Nếu tính thế thì bữa rau hôm nay ăn đáng giá cả gia tài đấy."
Trịnh Lan Hoa trấn tĩnh : "Cũng đúng, nên tính toán chi li quá."
"Tất nhiên ạ." Phương Hiểu Lạc : "Mẹ xem, con là bao giờ để cái miệng chịu thiệt. Nếu con tự trồng mà khác trồng , con cũng sẵn sàng bỏ tiền mua thôi. Nghĩ thế thì thấy giờ đang tiết kiệm khối tiền đấy chứ."
Trịnh Lan Hoa gật đầu: "Có lý."
"Trời cao đất dày, ăn uống là lớn nhất." Phương Hiểu Lạc : "Hiện tại điều kiện kinh tế của chúng khác xưa, dần dần sẽ thoát khỏi thời kỳ thiếu thốn vật chất. Cho nên, đồng chí Trịnh Lan Hoa, chúng bắt kịp thời đại, cái gì cần ăn thì ăn, cần uống thì uống, gì thì . Sau mà bảo học lái máy bay, con cũng sẽ cố gắng hết sức để thỏa mãn ."
Trịnh Lan Hoa phì : "Con chỉ giỏi bốc phét, còn lái máy bay nữa chứ, cái máy bay hình thù còn thấy bao giờ."
Phương Hiểu Lạc xua tay: "Chuyện đó là gì , hôm nào rảnh con đưa máy bay một chuyến, về nhà tha hồ mà khoe với trong đại viện. Lúc đó cứ bảo là: 'Ái chà, xem con dâu nhà kìa, lắm luôn, còn đưa máy bay nữa đấy'."
"Được, thế thì khoe cho trò mới ."
Hai cùng nhặt rau xong, Trịnh Lan Hoa rửa rau, còn Phương Hiểu Lạc thì nhào bột.
Hôm nay dự định gói hai loại nhân: thịt lợn rau cần và rau hẹ trứng gà.
Trịnh Lan Hoa rửa rau xong bắt đầu băm nhân.
Bà thái rau cần nhớ chuyện gì đó bật một .
Phương Hiểu Lạc sang hỏi: "Mẹ ơi, đang vui chuyện gì thế ạ?"
"Mẹ nhớ mấy cái Tết lúc sủi cảo." Trịnh Lan Hoa kể: "Mẹ nhào bột thì cứng, nhân trộn cũng chẳng thơm. Mấy năm gói nhân bắp cải hoặc dưa chua, chung là kiểu gì cũng ngon."
"Không chỉ ngon mà lúc nấu vỏ còn nát, con thấy lạ ?"
Phương Hiểu Lạc trêu: "Không , là thì chẳng gì lạ cả."
Trịnh Lan Hoa lườm cô một cái tiếp tục: "Thế mà Thẩm Tranh chẳng bao giờ chê, cứ thế lùa miệng ầm ầm, cuối cùng còn khen một câu."
Nói đến đây, Trịnh Lan Hoa đột nhiên nhớ tới con gái - Thẩm Khiết.
Nụ mặt bà bỗng cứng , sống mũi bắt đầu cay cay.
Ngày Tết ngày nhất, bà sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của Phương Hiểu Lạc nên vội đặt d.a.o xuống ngoài: "Mẹ vệ sinh tí."
Khoảnh khắc Trịnh Lan Hoa bước ngoài, Phương Hiểu Lạc thấy rõ ràng những giọt nước mắt lăn dài gò má bà.
Bình thường thì , nhưng ngày lễ ngày Tết, thể nhớ đến cho ?