Phương Hiểu Lạc đặt bát xuống, lau miệng cho Thẩm Tranh mỉm hỏi: "Chuyện gì chú?"
Lý Trọng Huân đến phía đối diện giường bệnh: "Sao cháu đột nhiên lặn lội đường xa đến tận thôn Thanh Thủy như ?"
Phương Hiểu Lạc đút cháo cho Thẩm Tranh kể: "Thật là vì cháu mơ thấy một cơn ác mộng. Trong mơ, cháu gặp bầy sói, Thẩm Tranh cứu cháu, sói c.ắ.n cùng nó rơi xuống vực sâu."
Lý Trọng Huân và xong thì đầy kinh ngạc. Trương Kiến Huy thốt lên: "Chỉ vì thế... mà cháu lặn lội đường xa chạy đến đây ?"
"Vâng ạ." Phương Hiểu Lạc Trương Kiến Huy: "Chú Trương, bộ lý do đó đủ chú?"
"Đủ, quá đủ luôn chứ." Trương Kiến Huy dám bảo đủ? Có điều giấc mơ cũng thật là đúng lúc quá . "Chú hỏi thêm câu nữa, cháu nhắm đúng một chỗ đó mà đào?"
Phương Hiểu Lạc suy nghĩ một chút: "Cháu chỉ cảm thấy ở đó thôi, lẽ... đó là thần giao cách cảm chăng?" Ít nhất thì lúc cô cũng nghĩ như .
Lý Trọng Huân kéo tay Trương Kiến Huy: "Thôi , cái thứ thần giao cách cảm ông ."
Trương Kiến Huy bật dậy: "Thời trẻ ông chắc?"
Lý Trọng Huân đáp: "Thời chúng thịnh hành cái đó, ông già , ông hiểu ."
"Làm như ông hiểu lắm bằng!" Trương Kiến Huy hừ nhẹ một tiếng.
Đường Chí Thành đẩy hai sang một bên: "Hiểu Lạc, chúng chú còn việc bận, xin phép về nhé."
"Thẩm Tranh, lo mà dưỡng thương cho , vài ngày nữa là xuất viện về nhà ." Nói xong, ông đẩy cả Lý Trọng Huân và Trương Kiến Huy khỏi cửa.
Thấy họ khuất, Thẩm Tranh mới ngập ngừng : "Anh vệ sinh, em đỡ một chút."
Phương Hiểu Lạc lấy từ gầm giường một chiếc bô: "Đi vệ sinh gì chứ, dù cũng ngoài, giải quyết tại chỗ . Em tạm thời chê ."
Thẩm Tranh chút ngượng ngùng, nhưng hiện tại thật sự tự dậy ...
Nga
Tuy Phương Hiểu Lạc dặn Trương Tân Diễm đừng cho Trịnh Lan Hoa chuyện Thẩm Tranh thương, nhưng chuyện lớn như , cộng thêm mấy chiến sĩ thương nhẹ về trạm xá điều trị, tin đồn bắt đầu lan truyền khắp khu đại viện bộ đội. Tin tức thất thiệt bay khắp nơi, Trịnh Lan Hoa thấy cũng khó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-279.html.]
Chưa đợi bà đoán già đoán non, tham mưu trưởng quân khu Đinh Xương Quốc dẫn tìm đến tận nhà. Nói thì Đinh Xương Quốc còn lớn hơn Trịnh Lan Hoa vài tuổi.
"Em gái , là do chúng việc chu đáo, để em lo lắng ."
"Tham mưu trưởng Đinh, gì ạ." Thấy Đinh Xương Quốc đích đến nhà, Trịnh Lan Hoa thấy yên tâm hơn, vì điều chứng tỏ Thẩm Tranh thật sự nguy hiểm đến tính mạng.
Bà định rót nước thì Đinh Xương Quốc ngăn , đỡ bà xuống. "Em gái, cần vội, là chúng với em." Đinh Xương Quốc : "Thú thật với em, Thẩm Tranh quả thực thương, nhưng hiện tại tình hình định . Con dâu em, Phương Hiểu Lạc, đang túc trực ở đó, vài ngày nữa là nó thể xuất viện về nhà. Không thiếu tay thiếu chân gì cả, tẩm bổ một thời gian là khỏe mạnh như vâm ngay."
Trịnh Lan Hoa ngẩn : "Hiểu Lạc? Hiểu Lạc nhà đang ở đó ?"
Đinh Xương Quốc vẫn còn nhớ Phương Hiểu Lạc, cô chia hoa quả cho trong đại viện, ông và quân trưởng Lăng Chấn còn ăn dưa hấu của cô.
" , nhờ đồng chí Phương Hiểu Lạc, chỉ cứu mạng Thẩm Tranh mà còn cứu mạng nhiều chiến sĩ khác nữa." Đinh Xương Quốc kể: "Mấy lời đồn đại bên ngoài chắc em cũng , nhóm Thẩm Tranh quả thực gặp tuyết lở, nếu Phương Hiểu Lạc đến kịp thời, tìm đúng vị trí và kiên trì cứu hộ thì hậu quả thật dám tưởng tượng."
Mắt Trịnh Lan Hoa đỏ hoe: "Là Hiểu Lạc... là Hiểu Lạc cứu con trai ?"
"Em gái , nhà em một con dâu tuyệt vời. Số nước linh d.ư.ợ.c mà hai con gửi giúp hơn một nghìn em chiến sĩ ai cước cảm lạnh. Sau vụ tuyết lở, chúng dùng phương pháp hô hấp nhân tạo của con bé để cứu các chiến sĩ, cho họ uống nước linh d.ư.ợ.c đó nên mới tai qua nạn khỏi đấy."
"Em gái, quân khu đang xem xét để khen thưởng đồng chí Phương Hiểu Lạc. Những hành động cống hiến vô tư của con bé sẽ tuyên dương rộng rãi. Con bé là vợ quân nhân mà các chiến sĩ kính trọng nhất, là một vợ quân nhân hùng!"
Tối hôm đó, Trịnh Lan Hoa mơ thấy một giấc chiêm bao. Trong mơ, Đinh Xương Quốc cũng đến nhà, nhưng là để báo tin Thẩm Tranh hy sinh dũng.
Trong mơ, bà thấy Thẩm Tranh im lìm ở đó, còn thở. Bà cảm nhận nỗi đau xé lòng, nỗi đau mất con trai khi mất con gái. Bà hiểu tại ông trời đối xử với như , bắt bà hết đến khác chịu cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Bà đau đớn đến mức thể đau hơn nữa.
Cũng trong giấc mơ đó, bà liệt giường, bên cạnh là một đàn bà đang trợn mắt quát tháo, ngược đãi lũ trẻ, đó ai khác chính là Từ Nhã Thu. Từ Nhã Thu hả hê Thẩm Tranh hạ huyệt, bà tàn lực kiệt, cầm tiền Thẩm Tranh đổi bằng mạng sống để hành hạ ba đứa nhỏ.
Bà còn thấy gì thêm nữa, bà c.h.ế.t trong nỗi lo lắng khôn nguôi cho ba đứa trẻ.
Trịnh Lan Hoa đột ngột mở mắt, cảm giác ngạt thở như vẫn còn đọng nơi l.ồ.ng n.g.ự.c. Ánh trăng bên ngoài hắt phòng, bà sang Thẩm Kim Hạ đang ngủ say bên cạnh, cái lạnh lẽo trong lòng mới dần tan biến.