Phương Hiểu Lạc thuận tay hái một quả cà chua, cũng chẳng buồn rửa, chỉ lấy khăn tay lau sơ qua đưa lên miệng c.ắ.n một miếng. Cà chua chín mọng, vị chua chua ngọt ngọt ngon.
Cô ăn một nửa : "Mẹ, đúng, đến bệnh cũ của bố còn khỏi thì chắc là ạ."
Tối hôm đó, Phương Hiểu Lạc về khu đại viện bộ đội mà ở nhà đẻ. Cô ngủ chung với Trương Tân Diễm. Phương Kiệt học kỳ để tiết kiệm thời gian học tập, cộng thêm điều kiện kinh tế nhà họ Phương giờ khá hơn nên ở nội trú tại trường. Vì , Phương Thế Quân sang ngủ ở phòng của Phương Cường.
Lúc đầu, Phương Hiểu Lạc cứ trằn trọc mãi ngủ . Sau đó, chính cô cũng thật sự ngủ , chỉ cảm thấy đang leo lên một ngọn núi, mắt là một bầy sói dữ tợn. Con sói đầu đàn lập tức lao về phía cô.
Phương Hiểu Lạc kinh hãi hét lên một tiếng, ngay đó, một đẩy cô . Người cứu cô con sói đầu đàn c.ắ.n vai. Máu tươi chảy ròng ròng nền tuyết trắng xóa. Cho đến tận một vách đá, cứu cô mới đầu , cô gào lên: "Thẩm Tranh!"
kịp nữa , Thẩm Tranh cùng con sói rơi xuống vực sâu.
"Hiểu Lạc, Hiểu Lạc!"
Phương Hiểu Lạc cảm thấy đang lay , tiếng gọi vang lên bên tai. Cô đột ngột mở mắt , thấy vẫn đang ở nhà, giường sưởi, bên cạnh là khuôn mặt lo lắng của Trương Tân Diễm.
Phương Hiểu Lạc thấy đầu đầy mồ hôi, cô ôm chăn dậy. Trương Tân Diễm cũng dậy theo, thuận tay bật đèn lên. Ánh đèn vàng nhạt ch.ói mắt, Phương Hiểu Lạc nhắm mắt mở nữa mới định thần .
"Hiểu Lạc, con gặp ác mộng ?"
Phương Hiểu Lạc thở dài một tiếng: "Con mơ thấy ở núi, bầy sói dữ lao tấn công, Thẩm Tranh cứu con. Anh thương, cùng con sói đó rơi xuống vực."
Trương Tân Diễm nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Phương Hiểu Lạc: "Hiểu Lạc , đó chỉ là mơ thôi, con lo lắng quá độ nên mới thế. Hay là chúng gặp bác sĩ , con cứ thế ."
Phương Hiểu Lạc nắm lấy tay Trương Tân Diễm: "Mẹ, con , Thẩm Tranh về là con khỏe ngay thôi. Trời vẫn sáng, ngủ thêm lát nữa ạ."
Nói xong, Phương Hiểu Lạc xuống , Trương Tân Diễm cũng xuống theo, nhưng cả hai đều ai ngủ nữa. Phương Hiểu Lạc một lúc lâu đột nhiên bật dậy, bắt đầu mặc quần áo.
Trương Tân Diễm cũng dậy: "Hiểu Lạc, con định thế?"
Phương Hiểu Lạc nhanh ch.óng mặc quần áo, xỏ giày, tìm áo bông: "Mẹ, , con thể đợi thêm nữa, con tìm Thẩm Tranh. Con thể đ.á.n.h cược , Thẩm Tranh chắc chắn xảy chuyện !"
Trương Tân Diễm cũng mặc quần áo xuống giường: "Hiểu Lạc, trời lạnh thế , con một ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-273.html.]
Phương Hiểu Lạc : "Mẹ, với cả một tiếng, hai ngày tới tìm xe ngựa mà giao rau, để xe máy cho con, con lái."
Trương Tân Diễm yên tâm cho : "Không , nếu con nhất định thì để cả cùng con."
Tiếng hét của Phương Hiểu Lạc lúc gặp ác mộng vốn Phương Cường và tỉnh giấc, giờ thấy tiếng chuyện bên , Phương Thế Quân và Phương Cường đều mặc quần áo chạy sang.
"Hiểu Lạc, trời còn sáng mà, con định ?" Phương Thế Quân vội vàng hỏi.
Phương Hiểu Lạc mặc xong áo bông: "Bố, con thôn Thạch Khê, Thẩm Tranh chắc chắn gặp chuyện , con thể đợi thêm nữa. Mọi cứ ở nhà đợi con, con tìm Thẩm Tranh sẽ về ngay."
Trương Tân Diễm chứng kiến Phương Hiểu Lạc những ngày qua sống thế nào, bà cũng ngăn cản cô nữa: "Phương Cường, con lái xe máy cùng em gái , việc giao rau để bố con đ.á.n.h xe ngựa cũng . Nhất định bảo vệ em gái cho an đấy."
Phương Hiểu Lạc cách nào giải thích với bố chuyện Từ Nhã Thu khả năng là trọng sinh. Cô cũng thể tìm Từ Nhã Thu để xác thực. Hiện tại cô bắt buộc ở bên cạnh Thẩm Tranh thì mới thể yên tâm .
Phương Cường đáp lời, vội vàng quần áo, trang đầy đủ. Trương Tân Diễm bếp tìm đồ ăn, vặn hôm bánh nướng và bánh bao hấp, bà gói hết cho hai em.
Nga
"Ở ngoài đó chắc chắn gì ăn , mang theo mà lót cho đỡ đói. Nếu qua nhà dân nào thì xin bát nước nóng hoặc mua bát mì cho ấm nhé."
Phương Hiểu Lạc nhận lấy túi đồ: "Mẹ, con ạ."
Phương Cường dắt xe máy từ trong kho , xách thêm hai thùng xăng. Phương Hiểu Lạc kho xem qua, thấy còn bốn thùng xăng nữa, cô liền thu hết gian.
"Bố, , thôn Thạch Khê xa lắm, họ mười ngày , đường chắc chắn dọn sạch, tối nay chúng con chắc là sẽ đến nơi thôi." Phương Hiểu Lạc leo lên xe máy.
Nhìn Phương Cường và Phương Hiểu Lạc rời , Trương Tân Diễm và Phương Thế Quân khỏi lo lắng. Một lúc lâu , Phương Thế Quân mới lên tiếng: "Yên tâm , Hiểu Lạc là đứa hiểu chuyện, nó chắc chắn sẽ lấy bản trò đùa ."
Phương Hiểu Lạc và Phương Cường lên đường, dọc đường khá thuận lợi, đường xá đều thông suốt, chỉ điều xe máy chạy nhanh nên gió lạnh thấu xương. Giữa đường, hai em tìm một chỗ đốt lửa sưởi ấm và ăn chút gì đó.
Mấy ngày nay nước linh tuyền trong gian tích thêm một ít, Phương Hiểu Lạc trực tiếp lấy cho Phương Cường uống: "Anh cả, uống cái cho ấm , sẽ thấy lạnh nữa , uống nhiều ."