Điều ước của bé chính là, trong nhà sẽ luôn vui vẻ như .
Thẩm Tranh khui mấy chai nước ga, mỗi một chai.
Cả nhà, uống nước ga ngọt ngào, ăn bánh kem, còn đồ ăn thơm lừng, thể vui chứ?
Ăn cơm xong, Phương Hiểu Lạc lấy một chiếc áo len màu đỏ thẫm đưa cho Thẩm Hải Phong: “Quà sinh nhật của con.”
“Mẹ ơi mấy ngày cho chúng con áo len ?” Thẩm Hải Phong hỏi mở áo len .
Thẩm Hải Bình và Thẩm Kim Hạ cũng ghé gần, tò mò.
Chỉ thấy chiếc áo len màu đỏ thẫm mà Thẩm Hải Phong mở dệt một bé mặc áo thủy thủ nhỏ, trông thật tinh xảo.
“Oa, quá .”
“Dễ thương quá mất.”
Phương Hiểu Lạc : “Trước đó dệt cho các con là vì trời lạnh, chắc chắn mặc áo len mà. Mấy chiếc áo len của các con đều họa tiết đặc biệt, chiếc là cố ý dệt cho con đó, thế nào, bé giống con ?”
Thẩm Hải Phong cảm động rối tinh rối mù: “Giống, siêu cấp giống ạ.”
Cậu bé ôm lấy Phương Hiểu Lạc: “Cảm ơn ạ.”
Trịnh Lan Hoa mắt, cảm động trong lòng.
Mặc dù là con ruột của , cha cũng chắc để tâm như .
Phương Hiểu Lạc mặt đều chu đáo, các loại cẩn thận, thứ đều .
Khi đêm khuya tĩnh lặng, Thẩm Tranh ôm lấy Phương Hiểu Lạc, nhẹ nhàng hôn một cái bên tai cô: “Em vất vả .”
Phương Hiểu Lạc: “Biết em vất vả, lát nữa tự vận động .”
Thẩm Tranh:…
Trưa hôm , Phương Hiểu Lạc và ăn cơm xong, Tề Hưng dẫn theo Tề Vĩnh Xương đến nhà, còn mang theo ít đồ vật.
“Đoàn trưởng Thẩm, chị dâu, đến để Vĩnh Xương cảm ơn Hải Phong.” Tề Hưng đặt tất cả đồ vật mang theo lên bàn phòng khách. “Thằng bé , việc cứ bướng bỉnh, hôm qua dạy dỗ nó .”
Tề Vĩnh Xương liếc Thẩm Hải Phong, bước chân nhỏ dịch dịch, dịch đến bên cạnh Thẩm Hải Phong. “Thẩm cả, cảm ơn hôm qua cứu em.”
Thẩm Tranh : “Doanh trưởng Tề, tấm lòng của chúng xin nhận, bất kể là ai, Hải Phong hôm qua cũng sẽ cứu. Đồ vật vẫn là mang về cho trẻ con ăn .”
Tề Vĩnh Xương nhanh ch.óng xua tay: “Chú Thẩm, cần cần, cháu ăn .”
Tề Hưng : “Đoàn trưởng Thẩm, trẻ con ăn mua cho nó, nếu Hải Phong, Vĩnh Xương thể thiếu té gãy tay gãy chân, khéo mạng nhỏ cũng mất .”
Đồ vật chắc chắn là thể trả , Phương Hiểu Lạc cầm đồ ăn ngon đưa cho Tề Vĩnh Xương.
Sắp cửa, Tề Vĩnh Xương ghé gần Thẩm Hải Phong: “Thẩm cả, em thể đến tìm chơi ?”
Thẩm Hải Phong cân nhắc, một đứa trẻ 4 tuổi thể chơi cùng bé ?
“Được, đến thì cứ đến .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-248-qua-sinh-nhat-dac-biet-va-loi-cam-on.html.]
Nga
Tề Vĩnh Xương rõ ràng vui, nhảy nhót theo Tề Hưng chạy .
Phương Hiểu Lạc ở khu đại viện lâu như , quen ít , cô hỏi Thẩm Tranh: “Mẹ của Tề Vĩnh Xương ? Trong đại viện vẫn luôn Tề Hưng tự nuôi con, Tề Hưng ở nhà, Tề Vĩnh Xương ăn cơm trăm nhà, nếu thì ăn căn tin.”
Thẩm Tranh thở dài một : “Vợ của Tề Hưng khi sinh Tề Vĩnh Xương thì khó sinh, xuất huyết nhiều nên mất .”
Phương Hiểu Lạc chợt hiểu : “Trách . Đứa trẻ cũng đáng thương thật. Có lẽ từ nhỏ ai bầu bạn, tính cách tương đối bướng bỉnh, cũng thiếu thốn sự quan tâm.”
Thẩm Hải Phong xong thì đột nhiên chút áy náy: “Vậy con hôm qua còn , ba đ.á.n.h , đáng đời. Con nên như ?”
Phương Hiểu Lạc lập tức vui vẻ: “Con hôm qua như ?”
Thẩm Hải Phong gật đầu: “Vâng, cứ mãi, con suýt nữa thì túm , con còn quát nhiều .”
Phương Hiểu Lạc : “Không , vấn đề nguyên tắc, đ.á.n.h một trận tật , còn thể nhớ lâu.”
Vốn dĩ cũng đều coi chuyện là gì.
Phương Hiểu Lạc chú ý t.h.u.ố.c cho Thẩm Hải Phong, hơn nữa buổi sáng cô còn cho linh tuyền thủy sữa bột của Thẩm Hải Phong, vết trầy da của bé lành nhanh.
Chính là cái Tề Vĩnh Xương , sáng sớm khi nhà trẻ chạy đến nhà.
Buổi tối tan học cũng cùng đến nhà họ Thẩm.
Vu Tiểu Béo trong lòng chuông cảnh báo reo vang.
quan sát hai ngày, Vu Tiểu Béo phát hiện, bé nghĩ quá nhiều.
Tề Vĩnh Xương đến nhà họ Thẩm, chỉ là để tìm Thẩm Hải Phong.
Sáng sớm Tề Vĩnh Xương vui vẻ chạy tới: “Anh Hải Phong, chào buổi sáng.”
Buổi tối Tề Vĩnh Xương về nhà ăn cơm xong, Thẩm Hải Phong đang bài tập, bé liền canh giữ ở một bên, an an tĩnh tĩnh.
Chờ đến khi Thẩm Hải Phong, Vu Phi Húc và các bạn ngoài, bé cũng theo cùng.
Vu Tiểu Béo và Thẩm Kim Hạ ghé cửa sổ phòng khách.
Vu Tiểu Béo : “Nhìn xem, Tề Vĩnh Xương cái thằng nhóc theo đuôi , dính thật.”
Thẩm Kim Hạ bọn họ ngoài: “Cũng còn mà, quấy rầy cả bài tập, trông ngoan lắm. Anh cả cũng đuổi mà.”
“Anh Hải Phong mà, cô cô cũng , còn thường xuyên giữ ở nhà ăn cơm.” Vu Tiểu Béo .
Thẩm Kim Hạ thở dài một như lớn: “Mẹ , Tề Vĩnh Xương đáng thương lắm, .”
Vu Tiểu Béo sờ sờ cái cằm tròn vo của : “Cũng đúng, thật đáng thương.”
Sáng sớm Chủ nhật, hôm nay đều nghỉ ngơi.
Bên ngoài tuy là một ngày nắng, nhưng gió thổi qua, lạnh buốt.