Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 236: Kẻ không mời mà đến

Cập nhật lúc: 2026-03-02 03:13:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Căn nhà cũ của nhà họ Phương quả thực nát cũ, hư hỏng nhiều chỗ, mùa đông chắc chắn sẽ vất vả.

Ngụy Diên dạo một vòng quanh nhà: "Cô đợi về hỏi xem , để xem mấy vị sư phụ bên thế nào."

Phương Hiểu Lạc gật đầu: "Được, nếu việc , giúp sắp xếp nhé."

"Chuyện đó thành vấn đề."

Ngụy Diên khỏi, trong nhà bước .

Ngoài Trương Tân Diễm, Phương Thế Quân và Phương Cường, còn một đàn ông trung niên mặc âu phục.

Người Phương Hiểu Lạc quen.

Chính là ông chủ nhà hàng Hòa Bình, Mã Vĩnh Phong.

Không ngờ ông tìm đến tận đây, chắc chắn là bám theo Phương Cường mà tới.

Mã Vĩnh Phong quả thực điều tra nơi ở của Phương Cường nên vội vàng đến bái phỏng.

Ông ngon ngọt cả buổi nhưng Phương Cường và ba vẫn lung lay, chỉ bảo là đang thuê cho .

Vừa thấy Phương Hiểu Lạc, Mã Vĩnh Phong đột nhiên nhớ điều gì đó.

Ông tiến gần: "Cô... cô là cô gái mùa hè năm ngoái đến nhà hàng của bán rau ?"

Phương Hiểu Lạc thu liễm thần sắc, lộ rõ vui buồn: "Mã lão bản trí nhớ thật đấy."

Mã Vĩnh Phong vỗ đùi một cái: "Ái chà cô xem, đây thật là mắt tròng, vị cô nương , xưng hô thế nào nhỉ?"

Thẩm Tranh bước lên phía , mặt lạnh lùng: "Ông việc gì?"

Mã Vĩnh Phong thực sự vẻ uy nghiêm của Thẩm Tranh cho giật : "... đến để xin cô nương đây về hành động của ."

"Xin thì cần ." Phương Hiểu Lạc , "Mã lão bản lặn lội đến tận đây chắc là hỏi chuyện rau củ đúng ? Rất tiếc, ký hợp đồng với nhà hàng Đông Phong , rau của chỉ cung cấp cho một bên đó thôi."

Mã Vĩnh Phong xong thì ngẩn : "Cô nương , ăn thì ai chẳng kiếm tiền, nhà hàng Đông Phong trả cô bao nhiêu, chắc chắn sẽ trả cao hơn, cô thấy thế nào?"

Phương Hiểu Lạc kéo Thẩm Tranh cửa, đưa đồ đạc trong tay cho Trương Tân Diễm và Phương Thế Quân.

Trương Tân Diễm thấy kêu lên: "Sao con mua nhiều đồ thế ? Lần bảo đừng mang gì về mà?"

Phương Hiểu Lạc chỉ Thẩm Tranh: "Con rể của mua đấy, con quản ."

Phương Cường bên cạnh : "Em rể, địa vị của chú trong nhà đúng là tệ nha, trong túi nhiều tiền thế ."

Thẩm Tranh cũng mỉm đáp : " tệ thật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-236-ke-khong-moi-ma-den.html.]

Mã Vĩnh Phong chút sốt ruột, vội đuổi theo.

Phương Hiểu Lạc đầu : "Mã lão bản, ông đúng . Làm ăn tuy là để kiếm tiền, nhưng tiền đề của việc kiếm tiền là coi trọng chữ tín."

"Huống hồ, lúc Mã lão bản thế nào nhỉ?" Phương Hiểu Lạc hắng giọng, cố ý hạ thấp tông giọng cho giống ông : "Rau của chúng đều là loại tươi nhất, khắp Giang Thành nhà hàng nào nhập rau tươi hơn . Lần cô tìm nhầm chỗ . Rau nhà hàng chúng dùng còn tươi hơn cả rau của cô đấy!"

"Mã lão bản, trí nhớ của đôi khi cực kỳ , nhớ nhầm chứ?"

Mã Vĩnh Phong vốn tưởng cô gái trông xinh , dịu dàng thì chắc sẽ dễ chuyện, ai ngờ là một "gốc xương cứng" thế .

"Cô nương, ngày đó là do lỡ lời, mắt như mù, đều là của , xin cô..."

"Dừng!" Phương Hiểu Lạc ngắt lời Mã Vĩnh Phong, cô : "Mã lão bản, rõ ràng , nếu là chuyện khác thì chúng còn thể bàn bạc, còn nếu là chuyện mua rau thì thực sự , thể vi phạm hợp đồng."

Mã Vĩnh Phong lúc hối hận đến xanh ruột. Nếu lúc ông đuổi , thì giờ đây vinh hoa phú quý của nhà hàng Đông Phong thuộc về ông .

Ông chẳng thể ngờ , bán rau thôi mà cũng thể cung cấp độc quyền cho một nhà.

Nhìn thấy nhà hàng Đông Phong ăn phát đạt như , ông thực sự yên.

Khổ nỗi nhà hàng Đông Phong tung thực đơn cao cấp, mà những loại rau của ông thế nào cũng cái hương vị đó.

Sau khi Mã Vĩnh Phong rời , Phương Hiểu Lạc cùng Trương Tân Diễm và nhà kính xem các loại rau.

"Hiểu Lạc, rau cỏ đều phát triển . Chúng mỗi ngày đều theo lời con dặn, lúc nào cần thông gió, lúc nào cần tưới nước, giờ đều mướt." Phương Cường , "Chỉ là nếu em định mở cửa hàng mì sợi, nhà kính của chúng trồng lúa mì. Hơn nữa phần đất nhà giữ ít, sang năm trồng lúa mì thế nào đây?"

Nga

Phương Hiểu Lạc dạo một vòng, mảnh đất trồng rau tràn đầy sức sống, tâm trạng vô cùng .

"Đợi đến khi bà con trong thôn thu hoạch xong, em định hỏi xem nhà ai đất mà sang năm trồng thì em sẽ thuê ."

Phương Cường gật đầu: "Cái thì . , thấy cần thuê đến trông coi chỗ rau , để đề phòng vạn nhất."

"Anh cả đúng đấy, thì cứ xem thuê , tiền lương cứ để em lo."

Đợi lúc Trương Tân Diễm và Phương Thế Quân chỗ khác, trong nhà kính chỉ còn Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh, Phương Cường mới hạ thấp giọng : "Hiểu Lạc, em rể, ngày mai thể cho mượn Hạ Hạ một ngày ?"

Phương Hiểu Lạc hiểu: "Cái gì mà mượn Hạ Hạ một ngày?"

Phương Cường liếc Trương Tân Diễm một cái: "Có giới thiệu đối tượng cho ."

Thẩm Tranh hỏi: "Anh xem mắt ?"

"Anh thấy hiện tại lúc tìm đối tượng, việc ăn của Hiểu Lạc đang như , tập trung cho . Không xa, Đường lão bản hơn ba mươi , là phụ nữ mà còn kết hôn, mỗi ngày vẫn sống đó thôi? So với chị , mới 22 tuổi." Phương Cường trông vẻ phiền não, "Hai , giờ đến mai sắp mòn cả bậc cửa , phiền c.h.ế.t ."

 

 

Loading...