Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 212: Chuyến Tham Quan Quân Huấn Và Lá Thư Tình Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2026-03-02 03:12:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ừm.” Thẩm Tranh vươn tay ôm Phương Hiểu Lạc gần: “Anh đ.á.n.h thức em ?”

“Ừm, bồi thường tổn thất cho em.” Phương Hiểu Lạc mơ mơ màng màng .

Thẩm Tranh cân nhắc: “Ngày mai đưa em tham quan nơi quân huấn thế nào?”

Phương Hiểu Lạc mở to mắt: “Em thể ?”

“Em là gia đình quân nhân, thể . Anh đưa em , đăng ký là .” Thẩm Tranh .

Phương Hiểu Lạc nhớ học đại học quân huấn đều ở trong khuôn viên trường, ở doanh trại quân đội, quả thật chút mong chờ: “Được thôi.”

Thẩm Tranh hôn lên trán cô: “Vậy bây giờ, chúng ngủ . Anh dậy sớm đưa em , thể xem bọn họ thể d.ụ.c buổi sáng.”

“Được.”

Tiếng kèn báo thức vang lên, Phương Hiểu Lạc lập tức mở to mắt.

Cô nhớ đến Thẩm Tranh sẽ đưa cô xem quân huấn, lập tức mặc quần áo xuống giường.

Phương Hiểu Lạc phát hiện, nơi Thẩm Tranh đưa cô đến là nơi huấn luyện của đoàn . Mà là ở khu dừng chân phía Tây Nam quân khu.

Thẩm Tranh giải thích: “Dù cũng là học sinh quân huấn, Đại học Giang Thành liền sắp xếp ở bên , tiện quản lý.”

Ngày hôm qua trời mưa, khắp nơi đều là mùi bùn đất và cỏ xanh, cỏ xanh còn đọng giọt sương, ánh mặt trời chiếu , tinh oánh dịch thấu.

Trên sân thể d.ụ.c là tiếng hô khẩu hiệu, khắp nơi các đội đều đang chạy thao.

Binh lính của Thẩm Tranh thấy và Phương Hiểu Lạc đều đến liền chào hỏi: “Đoàn trưởng , tẩu t.ử !”

Thẩm Tranh : “Sáng nay phụ trách là Hoắc Kim Lỗi.”

Nói chỉ sang một bên, Phương Hiểu Lạc qua, Hoắc Kim Lỗi thẳng tắp bục chủ tịch, trong tay còn xách cái loa lớn.

Thường xuyên chạy đến tìm báo cáo công việc.

Lại những gương mặt trẻ trung đầy sân thể d.ụ.c, Phương Hiểu Lạc khỏi cảm khái: “Tuổi trẻ thật nha.”

Thẩm Tranh đầu sườn mặt tuyệt mỹ của Phương Hiểu Lạc: “Em cũng tuổi trẻ mà, hiện tại những sinh viên năm nhất quân huấn , nhiều còn lớn tuổi hơn em. Em mới qua sinh nhật mười chín tuổi.”

Phương Hiểu Lạc : “Cũng đúng , em chính là đang tuổi trẻ!”

Hơn nửa ngày, Thẩm Tranh : “Hiểu Lạc, em còn học ? Nếu em , thể học . Anh ủng hộ em.”

Phương Hiểu Lạc về phía Thẩm Tranh, thần sắc nghiêm túc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-212-chuyen-tham-quan-quan-huan-va-la-thu-tinh-bat-ngo.html.]

“Anh đừng nghiêm túc như .”

Thẩm Tranh thần sắc hòa hoãn hơn nhiều.

Phương Hiểu Lạc : “Em tấm lòng . Em hiện tại chuyện quan trọng . Anh, chồng em, Hải Phong, Hải Bình, Hạ Hạ, còn nhà đẻ của em, các đều là những phần quan trọng tạo nên cuộc sống hiện tại của em.”

“Còn nữa, học đại học cố nhiên , nhưng chung quy là tích lũy các loại kinh nghiệm học tập. Anh , học vô chừng mực, nhưng học đồ vật cũng chỉ học đại học là một con đường duy nhất. Các thật sự cần lo lắng cho em, em nghĩ thông suốt, sẽ tự vây hãm trong đó .”

“Em quý giá như mà, em để vì chuyện đó mà chịu tổn thương chứ?”

Thẩm Tranh đ.á.n.h giá thần sắc Phương Hiểu Lạc, trong khoảnh khắc , tin tưởng Phương Hiểu Lạc là thật lòng.

“Được, nếu tương lai em kế hoạch gì, đều sẽ lực ủng hộ em.” Thẩm Tranh trịnh trọng .

Phương Hiểu Lạc gật gật đầu: “Được.”

Chạy thao kết thúc, các huấn luyện viên của các đội dẫn học sinh hoạt động kéo giãn cơ thể xong, liền giải tán, ai về chỗ nấy hoạt động.

Phương Hiểu Lạc liền thấy, cô gái nhỏ ngượng ngùng xoắn xuýt mà nhét tờ giấy gì đó tay binh lính.

Cô cảm thấy cần thiết nhắc nhở Thẩm Tranh.

“Nói, đây là đầu tiên đoàn của các nhận nhiệm vụ quân huấn ?”

Thẩm Tranh gật gật đầu: “ , đây đều là các sư đoàn và trung đoàn khác, năm nay mới sắp xếp cho sư đoàn của chúng . Em xem đoàn của Vu Tân Chính bọn họ, năm nay dẫn đội xa hơn, huấn luyện quân sự cho ba trường cao đẳng khác đó. Hơn nữa, là năm mới thăng đoàn trưởng trung đoàn ba, đây cũng thường ở quân khu, quá chú ý những việc . Có vấn đề gì ?”

Phương Hiểu Lạc : “Em là phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ ở tuổi . Thẩm đại đoàn trưởng, hiểu một điều, nhiều cô gái đối với bộ quân phục của các bất kỳ sức chống cự nào. Như thì khả năng trong thời gian một tháng , sẽ xảy một chuyện.”

“Còn nữa, một học sinh, dù về trường học, cũng thể tìm cách liên hệ với huấn luyện viên quân huấn đó. Anh hiểu ý em chứ?”

Đầu óc Thẩm Tranh chuyển nhanh, đương nhiên hiểu Phương Hiểu Lạc là gì: “Em yên tâm, hiểu .”

Phương Hiểu Lạc tiếp tục : “Loại chuyện nhất là phát sinh, nếu phát sinh thì thể là học sinh sai binh lính sai ? Nếu đến cuối cùng, chung quy là sẽ vấn đề. Huống chi, tuyệt đại đa học sinh, tâm trí của họ cũng thành thục.”

Nga

Thẩm Tranh gật gật đầu: “Em đúng.”

Chuyện quả thật nghiêm trọng, mở họp nhấn mạnh một chút, nhất định ngăn chặn loại chuyện xảy .

“Đi thôi, chúng ăn cơm .” Thẩm Tranh .

Hai chuẩn ăn cơm, một nữ sinh diện mạo thập phần thanh tú chạy tới, nhanh ch.óng nhét một tờ giấy lòng n.g.ự.c Thẩm Tranh, đó thẹn thùng chạy .

Phương Hiểu Lạc cầm lấy tờ giấy mở , nhẹ giọng : “Tặng cho khiến trái tim rung động nhất!”

 

 

Loading...