Thẩm Hải Phong vô cùng sung sướng, khóe miệng cứ thế vểnh lên nén .
Vu Phi Húc ghé sát sang: "Trời ạ, Thẩm Hải Phong, siêu thật đấy, điểm cao thế!"
Thẩm Hải Phong liếc bài thi của Vu Phi Húc, hì hì: "Ha ha, Vu Phi Húc, còn kém tớ mấy điểm nhé."
Vu Phi Húc thở dài: "Sáng nay bố tớ bảo nếu 95 điểm thì sẽ cho tớ ăn 'lươn xào mây' ngay. Phen tiêu đời tớ ."
Thẩm Hải Phong trêu: "Thế mà tớ thấy chẳng vẻ gì là lo lắng cả."
Vu Phi Húc hì hì: "Không , tớ tính kỹ , hai ngày tới tớ sẽ sang nhà cô tớ lánh nạn."
"Cô á?" Thẩm Hải Phong ngơ ngác.
Vu Phi Húc đắc ý: "Thì là nhà chứ ."
Thẩm Hải Phong hừ một tiếng: "Cậu chỉ trốn một đêm thôi, ngày mai nhà tớ về thôn Hồng Hạc ."
"Hả?" Vu Phi Húc há hốc mồm: "Thế thì giờ? Hay là lúc về quê mang cả tớ với Tiểu Béo cùng ."
Thẩm Hải Phong: "..."
Vu Phi Húc tiếp tục nài nỉ: "Yên tâm, hai đứa tớ tự lo tiền ăn, chỉ cần cho bọn tớ chỗ ngủ là ."
Thẩm Hải Phong bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem nhà bà ngoại đủ chỗ cho ngần .
Cô Đinh Tú Ảnh thấy bài thi phát xong, phía dặn dò: "Các em mang bài về xem kỹ, khai giảng chúng sẽ chữa bài. Còn bài tập hè là..."
Cả lớp chăm chú ghi chép bài tập Toán.
Cô Đinh tiếp: "Đợi một lát thầy Chu giao bài tập lớp Một xong sẽ sang đây."
Vừa dứt lời, thầy Chu Nhạc Sơn với khuôn mặt hầm hầm bước nhanh lớp.
Cô Đinh nhường chỗ cho thầy Chu định rời , nhưng Chu Nhạc Sơn gọi giật : "Cô Đinh, phiền cô ở một chút, chuyện vô cùng quan trọng cần ."
Cô Đinh hiểu chuyện gì: "Thầy Chu, thầy sang giao bài tập hè ?"
Nga
"Bài tập tất nhiên giao, nhưng còn chuyện quan trọng hơn." Chu Nhạc Sơn giơ bảng điểm trong tay lên: "Lớp chúng điểm Ngữ văn đều khá , bao gồm cả em Thẩm Hải Phong - bét ."
Thẩm Hải Phong ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt u ám của Chu Nhạc Sơn.
"Thẩm Hải Phong, em lên cho ."
Thẩm Hải Phong dậy, cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-178-cao-buoc-gian-lan.html.]
Chỉ Chu Nhạc Sơn tiếp: "Nếu nhớ lầm, kỳ giữa kỳ em chỉ 26 điểm Ngữ văn. Ngay cả phiên âm em còn chẳng nắm vững, mà đầy hai tháng em vọt lên 89 điểm, em nghĩ thể tin ?"
Thẩm Hải Phong Chu Nhạc Sơn: "Thầy Chu, em hiểu ý thầy."
Chu Nhạc Sơn gằn giọng: "Thẩm Hải Phong, còn nhỏ tuổi mà nên dối. Em , điểm là do em cóp mà ?"
Đầu óc Thẩm Hải Phong "oàng" một cái, đôi mắt bắt đầu cay xè. Cậu mới tám tuổi, nhất thời đối phó với tình huống thế nào. Huống hồ, đây rõ ràng là Chu Nhạc Sơn đang cố tình khó .
Trong mắt Chu Nhạc Sơn, Thẩm Tranh đe dọa khiến ông thể tùy tiện tìm Thẩm Hải Phong gây phiền phức. thì khác, ông kiên quyết tin Thẩm Hải Phong thể tiến bộ thần tốc như . Đây là gây sự, mà là xử lý học sinh gian lận, dù Thẩm Tranh đến cũng chẳng gì ông .
Ông Thẩm Hải Phong ở lớp, để Thẩm Tranh thấy rõ ở cái trường ai mới là quyền quyết định!
Cổ họng Thẩm Hải Phong khô khốc, cố kìm nén để rơi nước mắt, quật cường đáp: "Em , là tự em . Em cóp!"
Cô Đinh Tú Ảnh nổi nữa: "Thầy Chu, chuyện bằng chứng. Thời gian qua Thẩm Hải Phong nỗ lực."
Chu Nhạc Sơn vặn : "Cô Đinh, kỳ giữa kỳ môn Toán em cũng chỉ 23 điểm đúng ? Cô tin là em tự 86 điểm ?"
Cô Đinh hề do dự, khẳng định chắc nịch: " tin."
Nghe thấy lời cô Đinh, Thẩm Hải Phong vô cùng cảm động, nước mắt kìm mà trào . Cậu nhanh ch.óng lau , kiên quyết : "Thầy Chu, em cóp, gian lận!"
Phương Hiểu Lạc vẫn luôn chờ ở ngoài, một lát thấy lớp tan học. Cô sân trường, vẫn thấy lớp Thẩm Hải Phong .
"Nghe lớp Hai gian lận thi cử đấy."
" đúng, tớ cũng thấy, lớp Hai vẫn về. Bảo là Thẩm Hải Phong cóp."
"Tớ cô Đinh bảo thể nào, nhưng thầy dạy Văn khẳng định là gian lận."
Đám học sinh khỏi cổng trường đều trạc tuổi Thẩm Hải Phong, tất cả đang bàn tán xôn xao.
Phương Hiểu Lạc xong vô cùng kinh ngạc. Ý là thầy giáo dạy Văn của Thẩm Hải Phong cho rằng bé gian lận?
Cơn giận trong lòng Phương Hiểu Lạc bốc lên ngùn ngụt. Loại như mà cũng xứng thầy giáo ?
Phương Hiểu Lạc thể đợi thêm nữa, cô trực tiếp xông thẳng trường. Cô nhanh ch.óng tìm đến lớp Hai, đến cửa thấy tiếng Chu Nhạc Sơn đang hùng hổ: "Em cóp là xong ? Thẩm Hải Phong, ngờ còn nhỏ mà em dối giỏi thế. Em cứ khăng khăng là gian lận, em chứng minh ?"
Phương Hiểu Lạc lập tức bước : "Thầy Chu cứ khăng khăng con trai gian lận, thầy lấy gì chứng minh?"
Giọng cô đủ lớn khiến tất cả đều đầu cửa. Chu Nhạc Sơn về phía cửa, lập tức vẻ ngoài của cô cho lóa mắt: "Cô là ai?"