Lời Thẩm Kim Hạ khiến Thẩm Tranh á khẩu trả lời .
Dường như vợ kiếm tiền đúng là nhiều hơn .
Tính như , quả thực là cưới một núi vàng về nhà.
Thẩm Kim Hạ nhận hồi đáp, lẩm bẩm: " mà hình như giống lắm, ba ba chí tiến thủ, ba cũng lợi hại nha."
Thẩm Tranh : " trong nhà là lợi hại nhất, là giỏi nhất. Con xem, vẽ tranh, thêu thùa, trồng rau ngon, nấu cơm ngon, kèm cặp bài vở cho cả con, chăm sóc các con, chăm sóc gia đình... Mẹ là siêu lợi hại ?"
Thẩm Kim Hạ gật đầu lia lịa: " ạ."
Thẩm Tranh tiếp tục : "Ba ba chỉ công việc, những cái khác đều , cho nên ba ba cố gắng thật , tranh thủ để mệt như , ?"
Thẩm Kim Hạ: "Vậy ba ba cố gắng lên nha."
Phương Hiểu Lạc sân, khuôn mặt nhỏ của Thẩm Hải Bình trắng bệch, quanh quất khắp nơi, dường như cảm giác an , chỉ là tay vẫn nắm c.h.ặ.t vạt áo Phương Hiểu Lạc buông.
Trịnh Lan Hoa và Thẩm Hải Phong thấy tiếng động từ trong phòng .
"Hôm nay về muộn ?" Trịnh Lan Hoa hỏi.
Phương Hiểu Lạc ôm Thẩm Hải Bình lòng, thằng bé xuống, Phương Hiểu Lạc cũng kiên trì.
"Trước khi về gặp chút chuyện." Phương Hiểu Lạc : "Mẹ, và Hải Phong ăn cơm ? Thẩm Tranh ở phía , trưa nay chúng con gọi đồ ăn ở nhà hàng, vốn dĩ tưởng thể về sớm một chút, cũng lăn lộn đến bây giờ còn ăn ."
Trịnh Lan Hoa phát hiện trạng thái của Thẩm Hải Bình lắm, bà chút lo lắng, nhưng cũng nhiều lời hỏi han.
Bà Phương Hiểu Lạc ôm Thẩm Hải Bình phòng , đặt lên giường .
"Mẹ, giúp con chuẩn nước ấm, giúp con tìm một bộ quần áo sạch sẽ của Hải Bình mang đến đây."
Trịnh Lan Hoa xong liền tìm quần áo và múc nước.
Phương Hiểu Lạc nhanh nhẹn quần áo cho Thẩm Hải Bình, lau mặt rửa tay cho thằng bé.
Phương Hiểu Lạc dán trán thằng bé, sờ gáy, Thẩm Hải Bình chút phát sốt.
Cô sờ chân Thẩm Hải Bình, lạnh toát. Tình huống giữ ấm cho thằng bé.
Cô vội vàng kéo chăn đắp lên cho thằng bé.
"Mẹ, Hải Bình phát sốt, cái bình thủy cho con còn ?"
Trịnh Lan Hoa trong lòng cả kinh, vội vàng sờ trán và chân Thẩm Hải Bình: "Có, con đừng gấp, lấy nước đến đây cho thằng bé ấm ."
Phương Hiểu Lạc lấy cốc, đổ nước suối linh tuyền bế Thẩm Hải Bình lên: "Hải Bình ngoan, nước ngọt lắm, uống là chúng khỏi bệnh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-149-tham-kim-ha-hoi-ba-ba-co-an-bam-khong-hai-binh-phat-sot.html.]
Thẩm Hải Bình vô cùng dựa dẫm nép vai Phương Hiểu Lạc, ngoan ngoãn uống hết nước.
"Đây là giường của chị, chị sẽ canh chừng bên cạnh con, con cần sợ hãi, ngoan ngoãn ngủ một giấc, chờ đến sáng mai trời sáng, chúng sẽ là Thẩm Hải Bình khỏe mạnh như rồng như hổ."
Thẩm Hải Bình cũng gì, đó, nhưng tay vẫn buông .
Không lâu , Trịnh Lan Hoa cầm bình thủy đổ đầy nước ấm đến đặt lòng bàn chân Thẩm Hải Bình.
"Có cần uống chút t.h.u.ố.c hạ sốt ?"
Phương Hiểu Lạc : "Tạm thời sốt cao đến thế, cứ theo dõi thêm . Con canh chừng thằng bé."
Trịnh Lan Hoa thấy Phương Hiểu Lạc quần áo cũng , cứ đó: "Con quần áo, rửa mặt, ăn vài thứ . Nấu cái gì đó... mì gói cũng , canh chừng thằng bé. Con cứ mãi thế , lưng sẽ hỏng mất."
Phương Hiểu Lạc chỉ tay Thẩm Hải Bình: "Cứ để thằng bé ngủ say , chờ một lát ."
Trịnh Lan Hoa cũng cách nào, bà nghĩ nghĩ, chạy phòng bếp nấu nước, chuẩn nấu mì gói.
Nước sôi, Thẩm Tranh liền mang theo Thẩm Kim Hạ trở về.
Trịnh Lan Hoa , thì nấu thêm hai gói mì gói .
Nga
Thẩm Tranh bảo Thẩm Hải Phong dẫn Thẩm Kim Hạ rửa tay, còn xách đồ ăn phòng bếp.
"May mắn hai món đều chiên dầu, thật sự hỏng." Thẩm Tranh đặt sườn muối tiêu và thịt thăn chiên giòn đĩa: "Trưa nay chúng ăn, đây là Hiểu Lạc cố ý mua thêm hai phần, cho và Hải Phong."
Thẩm Tranh khi về cố ý đồ ăn, thịt xào mộc nhĩ còn hỏng , trực tiếp vứt . Bằng về nhà bà nội tiếc.
Trịnh Lan Hoa kéo Thẩm Tranh , hỏi nhỏ: "Các con đây là gặp chuyện gì?"
Thẩm Tranh trả lời câu hỏi của Trịnh Lan Hoa , mà hỏi: "Hiểu Lạc và Hải Bình thế nào ?"
Trịnh Lan Hoa : "Hải Bình chút phát sốt, Hiểu Lạc đang ở bên cạnh thằng bé."
"Ôi, con xem, Hải Bình nắm c.h.ặ.t cô buông, cô ăn gì, cứ mãi thế cũng ."
Thẩm Tranh hạ giọng kể chuyện hôm nay một , Trịnh Lan Hoa xong thì tức giận: "Cha nuôi của Hiểu Lạc đúng là đồ gì."
"Theo thấy, Hải Bình kinh hãi, Hiểu Lạc khẳng định cũng sợ nhẹ. Chuyện , mặc kệ Hải Bình thế nào, con cũng thể oán trách . Chuyện trách cô , trách cha nuôi của cô gì!"
Thẩm Tranh : "Mẹ, xem kìa, con là như ? Con đau lòng còn kịp , thể oán trách cô ."
Trịnh Lan Hoa : "Con đừng phiền ở đây, con chuẩn chút nước ấm, cho vợ con lau mặt, rửa tay gì đó. Ngâm chân cũng thể thư giãn."