Thập Niên 80: Nhận Nhầm Vị Hôn Phu, Được Đại Tá Sủng Lên Trời - Chương 133: Học Thuật Phòng Thân

Cập nhật lúc: 2026-03-06 12:26:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Thành Quốc lúc cũng bình tĩnh một chút.

Nghe thấy lời của Tạ Hoài Trấn, lập tức : “Xin , cố ý, chỉ là quá kích động.”

Tạ Hoài Trấn cảm thấy, thật sự kích động, dù gặp chuyện gì, cũng sẽ giống như Chu Thành Quốc.

Có lẽ, nên xem xét Chu Thành Quốc .

Bên , Tô Chiêu Chiêu tìm Tạ Hoài Tranh cùng ăn trưa, còn đề nghị mượn mấy quyển sách tiếng Anh.

“Em gặp Chu Thành Quốc, cá cược với là em thể phỏng vấn qua vị trí giáo viên tiếng Anh của trường tiểu học quân khu.” Tô Chiêu Chiêu với Tạ Hoài Tranh, “Cho nên, em thử xem.”

“Giáo viên tiếng Anh?” Tạ Hoài Tranh nhíu mày, theo , giáo viên của trường tiểu học quân khu, dễ như .

Huống chi là giáo viên tiếng Anh.

“Em chắc là ?”

Anh tin Tô Chiêu Chiêu, chỉ là, Tô Chiêu Chiêu thực chỉ trình độ cấp hai.

Mà trường tiểu học quân khu yêu cầu đối với giáo viên thấp nhất cũng là sinh viên đại học.

Ngay cả sinh viên trung cấp cũng .

Thêm đó là giáo viên tiếng Anh, e là yêu cầu sẽ còn cao hơn.

Anh Chu Thành Quốc thuyết phục Tô Chiêu Chiêu thế nào, nhưng từ góc độ khách quan, Tô Chiêu Chiêu thể sẽ chịu thiệt.

“Yên tâm , đừng thấy học vấn của em thấp, nhưng em thông minh, hơn nữa bên nhà bà ngoại em đều giỏi, từ nhỏ em cũng học.”

Tô Chiêu Chiêu tin, họ điều tra còn thể điều tra chuyện xảy lúc cô còn nhỏ.

Thời đại thông tin phát triển như , cũng giống như hiện đại, cũng để dấu vết mạng.

Cô cứ bịa , chỉ cần thể lấp l.i.ế.m , là .

Tạ Hoài Tranh im lặng, nên tin Tô Chiêu Chiêu ?

Cô quả thực thông minh, cũng giỏi, cộng thêm cô là Giang Thành.

Giang Thành ven biển, từ xưa đến nay đều là vùng đất trù phú, hơn nữa, thời Dân quốc, càng là thành phố phồn hoa.

Nhiều nước ngoài đều ở đó, Tô Chiêu Chiêu từ nhỏ học ngoại ngữ, lẽ cũng dối.

“Em cược gì với ?”

“Cũng gì, nếu em thua, thì giúp trả tiền nợ Tiểu Thất, nếu thua, thì em sẽ bắt cút khỏi trường, vì như , thật sự xứng một giáo viên.”

“Em sách tiếng Anh, thư viện của quân khu chúng , nhưng ngoài , còn cần giúp gì cho em ?”

Anh cũng tiếng Anh, chỉ là, đặc biệt tinh thông…

“Không cần , cho em mấy quyển sách là , em quen một chút, cố gắng một chút.”

“Chiêu Chiêu, em như mệt quá ?”

Tạ Hoài Tranh thở dài, Tô Chiêu Chiêu quá hiếu thắng, đây tuy là chuyện , nhưng cơ thể cô mới hồi phục, dồn sức những việc khác.

Anh khá lo cho cô.

Anh đưa tay, nắm lấy tay Tô Chiêu Chiêu, băng gạc quấn lòng bàn tay cô, tình hình.

“Vết thương thế nào ? Sắp lành ?”

Tô Chiêu Chiêu gật đầu: “Vết thương hồi phục khá nhanh, cái đừng lo.”

Tạ Hoài Tranh véo ngón tay Tô Chiêu Chiêu: “Sau đừng thương nữa, Chiêu Chiêu, bao gồm cả việc xử lý Chu Thành Quốc, khi cần thiết, hãy gọi .”

Anh tin Tô Chiêu Chiêu, cũng tin Tô Chiêu Chiêu sẽ phỏng vấn thành công ở trường tiểu học quân khu.

Mặc dù từ góc độ khách quan mà , việc thể khó khăn.

là một quân nhân, niềm tin mạnh mẽ, một khi tin một việc, sẽ tin tưởng nghi ngờ.

Đối với Tô Chiêu Chiêu, cũng tuyệt đối tin tưởng.

Cho nên lo lắng khi Tô Chiêu Chiêu thắng cược, Chu Thành Quốc nổi giận bậy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nhan-nham-vi-hon-phu-duoc-dai-ta-sung-len-troi/chuong-133-hoc-thuat-phong-than.html.]

“Đừng lo, thể dạy em mấy chiêu phòng mà.” Tô Chiêu Chiêu chớp mắt với Tạ Hoài Tranh.

Cô cũng một ít, nhưng cô luôn cảm thấy, Tạ Hoài Tranh chuyên nghiệp hơn.

Những chiêu của cô, phần lớn chỉ là hoa quyền túy thối, còn thực hành nhiều.

Tạ Hoài Tranh nghĩ một lúc: “Tối nay dạy em nhé.”

Anh cũng cảm thấy, Tô Chiêu Chiêu thích hợp học mấy chiêu phòng , khi ở bên cạnh, cô cũng thể tự bảo vệ .

“Vâng ạ, cảm ơn Tiểu đoàn trưởng Tạ.” Tô Chiêu Chiêu lập tức nở nụ rạng rỡ với .

Tạ Hoài Tranh nhịn đưa tay véo má Tô Chiêu Chiêu: “Đồng chí Tô Chiêu Chiêu, một khi huấn luyện, yêu cầu đối với em sẽ nghiêm khắc.”

Tuy đến mức khiến Tô Chiêu Chiêu trở thành lính tay , nhưng cũng tuyệt đối yếu.

“Yên tâm , em cũng hy vọng nghiêm khắc một chút.”

, kẻ sẽ nương tay với cô.

Tô Chiêu Chiêu về nhà khách, tính toán tiền kiếm trong thời gian , ngoài hai mươi đồng Tạ Hoài Tranh cho cô, đến bây giờ, cô tiết kiệm năm mươi hai đồng !

chút bất ngờ, ngờ thể tiết kiệm nhiều tiền như .

, tiền vẫn còn ít, vẫn thể mua một căn nhà.

Tô Chiêu Chiêu nghĩ một lúc, vẫn cảm thấy nên cố gắng kiếm tiền nhiều hơn.

Cô lấy mấy lọ kem dưỡng da từ trong gian, đều là loại kem dưỡng da hàng hiệu.

Cô chia mỗi lọ những chiếc lọ nhỏ, để lộ bao bì.

Như , còn thể bán cho khác.

Chất lượng đảm bảo, giá cả chăng, cô cảm thấy chắc chắn sẽ các cô gái chào đón.

Còn dây buộc tóc các thứ, cũng thể thông qua kênh của Dư Tuệ Quân để bán ngoài.

Không thể đ.á.n.h giá thấp sức ảnh hưởng của các cô gái.

Sau khi khỏi gian, Tô Chiêu Chiêu liền cầm hai chiếc dây buộc tóc tìm Dư Tuệ Quân: “Tiểu Dư, gần đây chị định tự một lô dây buộc tóc để bán, kiểu dáng như thế , hai cái tặng em, em thể thử xem, chị định bán ba hào một cái, nếu em thể giúp chị bán , mỗi cái bán , chị chia cho em năm xu, ?”

Mắt Dư Tuệ Quân sáng lên.

Kiểu là dây buộc tóc bằng vải voan mỏng màu hồng, thiết kế thành hình nơ bướm, vô cùng mộng mơ.

Kiểu còn là dây buộc tóc màu xanh nhạt đính hạt châu trắng.

“Đây là, tặng em?”

“Ừm, coi như em dùng thử , nếu thấy , thì giới thiệu cho bạn bè của em, những khác cũng , chỉ cần bán , chị đều cho em năm xu.”

“Kiểu như , chị mới bán ba hào thôi .” Dư Tuệ Quân kích động nắm lấy hai chiếc dây buộc tóc.

“Cái đó… chị Chiêu Chiêu, chị yên tâm , em nhất định sẽ giúp chị bán hết!”

Dư Tuệ Quân nghĩ, đây căn bản là chuyện khó, xung quanh cô nhiều bạn học, bạn bè, còn họ hàng, đều là những cô gái thích .

Không tiền mua quần áo mới, nhưng loại dây buộc tóc , thứ rẻ nhất và thể khiến trở nên xinh nhất, họ vẫn sẵn lòng mua.

Thêm đó Tô Chiêu Chiêu bán rẻ, còn cho cô năm xu.

Tô Chiêu Chiêu , về phòng.

Đến tối, Tô Chiêu Chiêu và Tạ Hoài Tranh ăn cơm xong, liền cùng Tạ Hoài Tranh đến một góc yên tĩnh để luyện tập thuật phòng .

“Ở đây .” Tạ Hoài Tranh với Tô Chiêu Chiêu.

Nơi tối đen như mực, chỉ ánh trăng chiếu xuống họ, u ám, vắng vẻ, quả thực là một nơi để học tập.

“Được.”

Tô Chiêu Chiêu một câu, hình Tạ Hoài Tranh khẽ động, cô còn kịp hồn, đàn ông lưng cô, đưa tay ôm cô lòng.

 

 

Loading...